
Từ những năm mười chín hai mươi tuổi khi còn sống ở Boston, tôi đã có mơ ước được ghé thăm Vermont, nơi được mệnh danh có mùa thu đẹp nhất nước Mỹ. Thế rồi thời gian cứ qua, bao nhiêu lần lỡ hẹn mà lần gần nhất là vào tháng 9 năm ngoái, khi khách sạn đã book và cuối cùng cũng phải huỷ. Năm nay may mắn, không hẹn mà lại được đi Vermont khi quyết định tôi đưa ra chỉ vài ngày trước chuyến đi.
Vermont nằm trong vùng Đông Bắc nước Mỹ, hay còn gọi là vùng New England bao gồm 6 tiểu bang Maine, Massachusetts, New Hampshire, Vermont, Rhode Island, và Connecticut.Vermont nguyên là một vùng đất thuộc Pháp hồi thế kỷ 16 nên cái tên Vermont nghe na ná âm thanh của Pháp les Verts Monts, nghĩa là “Núi Xanh. Điều ngạc nhiên đến bây giờ tôi mới biết, Vermont là tiểu bang ít dân thứ 2 của Hoa Kỳ, có thể do thời tiết quá lạnh khi mùa đông lạnh nhất có thể lên đến -50 độ C.

Khách đến thăm Vermont luôn ca tụng thú dạo chơi giữa thiên nhiên tuyệt vời khi nơi đây ưu đãi có rừng xanh chiếm diện tích đến 3/4 tiểu bang, các công viên quốc gia, hồ nước ngọt Lake Champlain lớn thứ 6 nước Mỹ, những trang trại xanh mướt mát mênh mông trồng trái cây ( táo, dâu, các loại berry) , những xưởng sản xuất rượu cider , làm pho mát nổi tiếng . Với những rừng phong bạt ngàn, Vermont là nơi sản xuất maple syryp chính của Mỹ.
Qua Vermont đợt này chúng tôi đi thăm những cơ sở kinh doanh lâu đời, từ các hãng rượu, hãng kem, hãng cheese, hãng làm chocolate cho đến những khu nghỉ dưỡng, đa phần đều là family business ( kinh doanh gia đình làm chủ). Các hãng đều có tiếng tăm, uy tín lâu đời, có tuổi đời ít nhất cũng phải là hơn 50 năm, có hãng hơn cả trăm năm, trải dài qua nhiều thế hệ trong gia đình. Đặc điểm chung của họ là sự nổi tiếng về độ uy tín thương hiệu va chất lượng sản phẩm . Các sản phẩm họ bán với giá khá cao, so với các nhãn hàng thị trường thậm chí cao hơn nhiều, hãng nào để thêm chữ hand-made thì lại càng cao chót vót. Thế nhưng khách hàng vẫn mua, thậm chí là phải xếp hàng, có người phải lái xe từ xa đến, không những mua sản phẩm mà còn mua tour đi tham quan xưởng sản xuất, tham quan nông trại coi sản phẩm được làm ra như thế nào. Ví dụ khi tham quan xưởng sản xuất phô mai Cabot (Cabot cheese), họ sẽ dẫn chúng ta đi tham quan trại bò sữa, đi xem cách làm ra một bánh phô mai như thế nào, khuấy sữa ra sao, đông đặc phô mai, đóng gói, trữ đông ( aged cheese) bao nhiêu năm để cho ra loại phô mai cực hạng. Tất cả đều làm rất bài bản chỉnh chu, từ những tấm hình giới thiệu nhà sáng lập, từng bước xây dựng qua bao thăng trầm…Thường đến cuối tour là ai cũng mang trong lòng một ít tình cảm nào đó với thương hiệu vì nghe tiểu sử mấy chục năm khó khăn này kia cảm động lắm , cộng thêm 1 phần sản phẩm ngon chất lượng nên ai ai cũng mua lấy mua để 🙂.

Ngẫm lại, phải công nhận họ làm business rất hay và đều một lòng toàn tâm toàn ý dốc sức, yêu quý những gì họ làm, luôn đặt chất lượng sản phẩm và khách hàng lên hàng đầu nên mới tồn tại và phát triển trong suốt bao nhiêu năm dài như thế.
Lần này qua Vermont, tôi được đến ngôi nhà của những nhân vật chính trong phim – gia đình VonTrap Family. Tôi chắc rằng những bạn nào thuộc hệ 8x chắc ít nhất một lần đã xem bộ phim The Sound of Music. Đây là bộ phim kinh điển tôi rất yêu thích từ bé và dĩ nhiên thuộc luôn bài hát nhạc phim ” Do-a deer a female deer, Re- a drop of golden sun…”. Đây là câu chuyện có thực và sau này nó đã làm cảm hứng để bộ phim ra đời. Câu chuyện thực y như trong phim, cô gái đến dạy học cho 7 đứa con của vị tướng quân người Áo goá vợ và hai người nên duyên vợ chồng, dựng nên ban hợp ca VonTrap singer nổi tiếng. Ở cuối phim ta chỉ xem được khúc cuối khi chiến tranh xảy ra, gia đình họ trốn thoát. Đó là lúc họ tìm đường sang Mỹ bằng tàu thuỷ và định cư tại Vermont- nơi có vẻ đẹp thiên nhiên gần giống Áo , xây dựng lên khu nông trại và nghỉ dưỡng nằm trên núi tuyệt đẹp.

Ai có dịp đến Vermont, hãy dành ít nhất 5-7 ngày, để được sống thật chậm, để được có trọn vẹn thời gian chiêm ngưỡng, hưởng thụ cái nét thu đặc trưng ở Stowe, một thị trấn nghỉ đông xinh đẹp dưới chân núi Stowe Mountain.


Mùa thu ở Stowe, mùa thu thấm đẫm vẻ đẹp “ma mị”, một vẻ đẹp quyến rũ không thể diễn tả hết bằng lời – cho dù là một chiều thu mây thấp phủ quanh núi, hơi sương giăng ngập khắp lối đi, hay một buổi sáng nắng mai vàng rực, mang cái lạnh ngọt ngào đến tê buốt đôi má ửng hồng của những cô gái thong thả đạp xe trên những con đường mòn chạy uốn lượn quanh ngọn đồi thấp chập chùng, quanh những ngôi giáo đường màu trắng có cái chóp nhọn nổi bật trên nền lá thu nhuộm màu rực rỡ….
