Chung cư cũ

Mỗi khi đi xem lá số tử vi, các thầy hay dặn ” số cô có căn quả, đi đâu gặp vong hay bị theo nên tránh ở những chỗ chùa đình miếu, nơi hoang vu rừng rú, tránh đi đêm quá khuya”. Dù là biết vậy nhưng chả hiểu sao quen ai, chơi với ai, nói chuyện một lát hay kiểu ngỡ ngàng phát hiện người kia cũng tương tự.

Tôi bắt đầu thấy vong hồn lần đầu là năm 5 tuổi. Dù đó là cái tuổi còn rất bé và thường ít khi nào nhớ được những chuyện gì xảy ra từ nhỏ, tuy nhiên có những chuyện tôi chẳng thể nào quên. Chuyện sắp kể là một chuyện như thế.

Ba mẹ tôi đều là cán bộ nhà nước, thời giải phóng xong được xí nghiệp cấp cho căn hộ nhỏ xíu ở chung cư số *** Trần Hưng Đạo quận 1 ( xin cho dấu địa chỉ ). Nếu ai chạy ngang đó bây giờ, nhìn lên trên vẫn thấy căn chung cư cũ kĩ ấy dù phía dưới bây giờ người ta lấy mặt bằng cho thuê nên sửa sang lại nhìn rất mới. Tôi bây giờ gần 40 tuổi mà căn chung cư ấy vẫn còn thì chắc hẳn nó phải gần 100 tuổi. Ngay từ hồi bé tôi đã thấy sợ nó. Có thể một phần do mệnh tôi dễ hút những vong âm nên tôi cảm nhận được rất nhạy nơi nào có vong. Bây giờ nhắm mắt lại tôi vẫn nhớ dãy hành lang âm u chỉ có ngọn đèn vàng yếu ớt hắt xuống, cái cầu thang nhỏ hẹp tăm tối mang cái hơi mát lành lạnh mà hồi bé mỗi lần đi đâu về muộn, dù đi lên với ba mẹ hay một ai đó là tôi vẫn cắm đầu đi lên thẳng thật nhanh. Tôi sinh ra ở khu chung chư ấy, ở tầng 5, một tầng đông con nít nhất nên thường mỗi lần chơi chung với bọn nó chạy nhảy khắp các tầng còn lại ( thường là tầng 4 và 6) là tôi luôn bám đuôi một đứa nào đấy chứ không bao giờ dám đi một mình vì sợ. Dù không giải thích được nhưng tôi vẫn nhớ rõ là mình sợ. Kể dông dài như thế để các bạn hiểu tôi nhát đến mức chả dám đi đâu quanh đó một mình. Thậm chí nhà tôi cuối hành lanh, nhà con bạn thân tên Vân đầu hành lang bên kia, muốn đi qua nhà nó là phải băng ngang đầu cầu thang chung cư mà tối đến, nhìn xuống nó đen ngòm, chỉ le lét ánh sáng chỉ làm tăng thêm độ ma quái nên tôi dù thích nó đến mấy tôi cũng giao hẹn ” tao qua nhà mày chơi ban ngày thôi”.

Thế mà có 1 lần, tôi phá vỡ giao ước của bản thân chỉ vì ham chơi và tôi đã trả giá!

Tôi nhớ rất rõ đêm hôm nay. Đó là một ngày rất vui khi ông ngoại và 2 cậu tôi ghé nhà thăm gia đình tôi. Năm ấy 2 cậu tôi 14 và 16. Lớn hơn tôi 9 và 11 tuổi. Cao hơn tuôi cả mấy cái đầu. Chả vì thế nên khi ông ngoại tôi lên thăm người bạn nhà ở tầng 7 ở chơi mãi đến 10-11h chưa về, 2 cậu lên kêu ông ngoại và tôi đòi đi theo. Thật sự lúc đó tôi chả nghĩ ngợi gì. Chỉ nghĩ 2 cậu là người lớn nên đi theo sẽ bảo vệ được mình. Thế là 3 cậu cháu đi lên lầu. Dĩ nhiên thói chết nhát của tôi vẫn còn nên tôi quyết định đi giữa, nắm tay 2 cậu đi 2 bên, chen chúc nhau dò dẫm trên cầu thang nhỏ hẹp với cái ánh sáng chập chờn của bóng điện rẻ tiền hồi những năm 80. Đi qua tầng 6 chuẩn bị lên tầng 7 thì chúng tôi khựng lại. Trước mặt chúng tôi cách vài bậc thang là 1 cô gái tóc dài chấm eo. Cô có dáng người nhỏ nhắn, mặc nguyên bộ đồ bà ba màu trắng chấm hoa. Lúc ấy chả hiểu sao tối vậy mà tôi vẫn nhìn rõ cái vân hoa trên áo. Sở dĩ tôi nhớ rõ ràng như vậy vì cô đứng trước chúng tôi chỉ 3-4 bậc thang. Rõ mồn một. Đặc biệt là dưới cái ánh đèn vàng ẽo ợt thì bộ đồ màu trắng và mái tóc dài của cô nổi bật hơn đầy ma mị. Cô đứng yên đó, không thấy rõ mặt, chỉ thấy dáng lưng và mái tóc, cô còn xách một cái giỏ đi chợ . Rõ ràng cô mang hình dáng con người mồn một mà chả hiểu sao tôi thấy cơn lạnh run cả người. Tôi níu tay cậu lại.

Sau này khi ngồi với nhau kể lại, 2 cậu bảo cũng có cảm giác y chang, tự nhiên một cơn lạnh run sợ hãi từ đâu tràn tới. Thế là không hẹn mà 3 cậu cháu quay đầu lại cắm mặt chạy một mạch về nhà, mặt cắt không còn hột máu. Ba mẹ thấy 3 cậu cháu huỳnh huỵch chạy về ngạc nhiên hỏi ” ủa kêu ông ngoại chưa mà đi nhanh vậy..” . Cậu lắp bắp chỉ tay lên trên ” có ma chị ơi..” . Ba mẹ tôi vốn xưa giờ chả tin ma quỷ nên nạt lại ” Bậy bạ không ah, ma cỏ gì..”. Khi nghe cậu thuật lại là ba tôi đi phăm phăm một mình lên lầu. Chừng 15 phút sau ông xuống bảo ” tao có thấy ai đâu. Chắc cô nào thất tình ra cầu thang đứng chơi..”. 2 cậu không nói gì, tôi lại càng không. Ngay thời điểm đó sau cơn hoàn hồn lại mọi người đều nghĩ chắc chúng tôi nhát quá chứ vong hồn nào hiện ra rõ ràng cách vài bước chân như vậy. Tuy nhiên ông cậu 14 tuổi của tôi vẫn cố vớt vát ” 10-11h đêm ai đi chợ về rồi đứng thù lù ra đó..” . Tôi lúc ấy con nít không được phát biểu, chỉ ngồi bó gối nhìn mấy cậu và ba mẹ nói qua nói lại. Tôi chỉ biết mình sợ điếng người và linh cảm cho biết, đó không phải là người!

Nói vậy thôi chứ con nít cũng quên nhanh, nghĩ đó, sợ đó rồi quên ngay đó. Vài ngày sau rồi tôi cũng quên béng, lại chạy chơi với bạn lên tầng 6 và dĩ nhiên là vẫn bám đuôi đứa nào đấy. Rồi có một ngày, đang ngồi trong nhà ăn cơm thì nghe cả dãy hàng lang nhốn nháo hết cả lên. Dĩ nhiên con nít tò mò nên tôi cũng bỏ bát đũa xuống chạy ra đi nghe ngóng. Một đoàn công an, có người bịt mặt lại bằng khẩu trang, xách theo đủ thứ đồ gì đấy tôi không nhớ đi lên tầng 6. Tôi cũng đi theo, lên đến nơi thì nghe một mùi gì rất ghê. Mọi người ai cũng dùng tay bịt miệng bịt mồm lại, thế là tôi cố gắng chui tọt vào đám đông đang bu đen bàn tàn xôn xao, nghe tiếng được tiếng mất gì mà ” con nhà cô H chết rồi…”. Chưa kịp nghe gì thêm thì con bé Vân cũng chui vào ké bên cạnh xì xầm vào tai ” chị T con cô H chết rồi mày ơi. Cô H khóc quá chừng đòi chết theo kìa…” . Mới nghe đến đó thì cửa nhà cô H hé mở, tôi thấy rõ mồn một bên trong. Thật sự lúc đó sau khi thấy cái thứ mà tôi thấy xong, tôi chỉ cầu mong mình mất trí mịe nó luôn cho đỡ sợ. Bộ đồ trắng vân hoa và mái tóc dài! Tôi lập tức nhớ ngay đến chị T , chị ấy thích mặt đồ bộ và luôn để mái tóc dài ngang eo ở tầng 6 😤. Người ta đang cho cái xác chị vào túi…

Thế là tôi đơ người, đứng ngẩn ngơ cho đến khi mẹ tôi kéo tay tôi la nhỏ ” trời ơi ai cho con chạy lên đây, người chết lâu ngày rồi khí độc thế này lên về cho mà bệnh chết…” . Vừa nói mẹ tôi vừa lôi tôi về, đẩy vào buồng tắm, mặt cho tôi ngẩn ngơ ra đó, mẹ tôi đem và nồi xông có mấy viên đen đen như thuốc bắc rồi tắm cho tôi, sau đó lên lấy rượu chà hết người. Tôi nói nhỏ với mẹ ” mấy ngày trước con với mấy cậu thấy chị T đó mẹ “. Mẹ tôi thở dài rồi bảo ” uh, tội cô H, có mỗi đứa con mà chết đột ngột thế sao sống nổi..”

Tối đó ngồi nghe hóng mẹ nói chuyện với ba, tôi mới biết chị ấy mất cũng ít nhất 1 tuần trước đó, người mẹ thương con quá giữ trong nhà đến mấy ngày, sau mùi bay ra hàng xóm họ tưởng bị gì họ gọi cảnh sát rồi mới đổ vỡ ra chuyện…

Từ đó về sau, tôi chả bao giờ thò mặt lệ tầng 6 và phải mất thời gian dài mới quên đi được bộ áo bà ba trắng vân hoa và mái tóc dài ám ảnh.

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

Leave a comment