Miền Sương Khói ( chương 6)

Suốt một tuần dài dằng dặc đó là khoảng thời gian kinh khủng đối với tôi. Có lúc tôi tự trấn an mình, thậm chí tự cười mình là tại sao không tin vào anh, anh tuyệt vời đến thế kia mà, anh chân thành với tôi thế kia mà. Chắc chắn là chị Vân Anh nhìn nhầm. Rồi qua ngày hôm sau, tôi lại vật vã với suy nghĩ ” lỡ nếu đúng như vậy thì sao, là anh hết thương tôi nữa hay anh có người khác. Sao anh lại đột ngột thay đổi thế này…”

Những suy nghĩ ấy cứ nhấn chìm tôi xuống, khó khăn lắm tôi mới vượt qua hằng ngày, cũng may tôi học cũng không đến nỗi nào nên cho dù sa sút vẫn vượt qua được kì khi học kì 1 với danh hiệu học sinh tiên tiến. Thi xong là bắt đầu thời gian chuẩn bị nghỉ Tết Nguyên Đán nên đi học vào chơi là chính trong thời gian đợi thầy cô trả kết quả.

Buổi tối thứ 7 ấy, y hẹn chị Vân Anh qua đón tôi. Ý nghĩ vừa muốn đi nhưng rồi lại sợ sệt không muốn đi cứ thay phiên nhau xâm chiếm lấy tôi. Rốt cuộc tôi cũng quyết tâm đi đến đó, dù có thế nào tôi cũng muốn biết sự thật còn hơn mỗi ngày đi qua trong đau khổ thế này.

Chị Vân Anh dẫn tôi len lỏi đi qua những dãy bàn san sát nhau để đến sát quầy bar mà từ góc độ này, chúng có thể nhìn bao quát hết mọi nơi. Cả đời tôi tính tổng cộng lại thì vào quán bar, sàn nhảy chắc chỉ được vài lần, vì vậy ngồi được một lát là người tôi tại nôn nao khó chịu khi nghe tiếng nhạc đập muốn vỡ tim và những ánh đèn chiếu loang loáng nhức mắt. Ngồi một lát cho quen mắt tôi mới bắt đầu nhìn quen với ánh sáng trong đây. Chị Vân Anh thì đã quá quen thuộc nơi này rồi nên chị ấy xoay người liên tục tìm kiếm. Đêm ấy là thứ 7 nên nơi này đông nghẹt người, mọi người hầu như phải đứng sát vào nhau mới đủ chỗ nên rất khó khăn để nhìn ra rõ một ai đó. Nhìn các cô gái nóng bỏng, mặt đồ hở hang sexy quấn quanh cơ thể những người đàn ông với những động tác nhảy nhót
gợi tình, tôi đỏ hết cả mặt. Trong đầu tôi liên tục nói ” nhất định không có anh trong này”. Tôi kề tai chị Vân Anh nói thật lớn:

-Không có anh Vi đâu, thôi mình về đi chị.

Chị Vân Anh đưa tay ngăn tôi lại, vỗ vỗ vào tay như nói ” đợi chị chút”. Sau đó chị gọi người con gái ăn mặt rất đẹp ( mà sau này tôi biết những cô này gọi là booking), dúi vào tay tờ tiền rồi hỏi:

-Em biết anh Vi không? Tụi chị là bạn ảnh, ảnh nói lát tới chơi mà không biết book bàn chưa?

-Biết chị, anh Vi đó giờ hay tới đây mà. Ảnh có book bàn hôm nay, chắc phải sau 10h mới đến đó, giờ chị qua bàn anh ngồi luôn không?

Chị Vân Anh xua tay rồi nói thêm gì đó mà tôi không còn nghe được nữa. Tôi lẳng lặng đi theo cái kéo tay của chị ra ngoài. Ra đến nơi, chị ấy nhìn vào mặt tôi chằm chằm:

-Giờ em tin chưa hay em muốn đợi trông thấy ổng dẫn nhỏ nào bước vô nữa?

Không hiểu sao tôi thấy giọng mình lại bình tĩnh lạ thường:

-Em muốn đợi ảnh đến!

Chị Vân Anh giật mình:

-Em khùng hả? Đợi ổng đến làm gì? Chẳng phải em không có quan hệ gì với ổng nữa sao? Hay em vẫn còn quen ổng mà em dấu?

Em xin chị, chị đừng hỏi gì bây giờ- giọng tôi đầy khổ sở – chị đợi em gặp anh xong rồi mình về được không?

– Em thiệt là…

Nói đến đây, chị ấy bất chợt im bặt, ánh mắt kì lạ nhìn qua sau lưng tôi rồi nhỏ giọng thở dài:

– Ổng đến rồi kìa…

Tôi xoay người qua thì chạm ngay ánh mắt của anh. Anh nhìn tôi sững sờ. Chúng tôi cứ đứng sững nhìn nhau như thế cho đến khi cô gái đang ôm choàng cánh tay anh bên cạnh lên tiếng gắt nhẹ:

– Anh Vi, sao đứng đây?

Khi ở nhà, trong suốt một tuần, cứ mỗi lần tưởng tượng ra hình ảnh nhìn thấy anh với người phụ nữ khác là tim tôi đau buốt, nước mắt cứ không ngừng tự động chảy ra. Vậy mà ngay trong lúc này đây, tôi một giọt nước mắt cũng không có. Ắt hẳn nó đã chảy ngược hết cả vào tim!

Anh sau cùng rồi cũng tiến lại gần tôi nói nhỏ:

– Em ra đây với anh!

Tôi đi theo anh, lòng lạnh băng trong mớ cảm xúc hỗn độn không gọi thành tên. Lần này anh không dắt tay tôi dịu dàng… cho đến lúc chúng tôi ngồi cạnh nhau ở bậc tam cấp một cao ốc cao tầng gần kế bên, chúng tôi cũng y hệt hai người xa lạ. Chúng tôi không ai nói với nhau câu gì, chỉ ngồi lặng lẽ như thế hồi lâu cho đến khi tôi nghe mùi khói thuốc lãng đãng bay lên, tôi mới biết là anh vừa châm cho mình một điếu thuốc. Tôi trước đây chưa từng bao giờ thấy anh hút thuốc. Rốt cuộc , tôi đã hiểu bao nhiêu về anh?

Cao ốc này buổi tối không mở đèn, thứ ánh sáng duy nhất là những đèn xe chạy ngang hắt lại và ngọn đèn đường vàng nhạt hiu hắt trên đầu. Tiếng anh trầm đục trong đêm:

-Những gì em thấy, anh không có gì biện minh cả. Nhưng anh mong em nhớ rằng những gì anh dành cho em đều là thật lòng. Xin lỗi em…

-Anh hết thương em rồi phải không? Và người anh thương bây giờ là cô gái lúc nãy? – Tôi lấy hết sức lực hỏi anh câu tôi giữ trong lòng suốt mấy tuần qua. Ngực tôi bắt đầu nhói, cố nhìn sâu vào mắt anh tìm câu trả lời.

Anh cuối đầu tránh ánh mắt tôi, tôi nghe đâu đó giọng anh nghẹn đi:

– Anh xin lỗi…em quên anh đi. Anh không tốt như em nghĩ đâu….

Tôi đau đớn đến không còn thở nổi, kéo anh đứng dậy nhìn đối diện với tôi:

-Em chỉ cần anh trả lời em biết một câu thôi . Anh không còn thương em nữa phải không?

Anh im lặng một hồi rất lâu, mắt nhắm nghiền rồi bất chợt mở ra nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng dứt khoát:

-Phải, mọi thứ đã hết rồi. Mình chia tay đi em!

Đêm đó, tôi không nhớ cuối cùng mình đã về nhà như thế nào. Chỉ biết là sau đó
tôi sốt cao đến hơn 40 độ, mẹ tôi kể lại tôi cứ vật vã trong cơn sốt rồi khóc, rồi nói gì đó trong cơn mê…cứ như thế suốt cả một ngày một đêm…

Khi tôi tỉnh dậy là mẹ tôi bên cạnh, lấy thuốc, lấy cháo cho tôi mà tuyệt nhiên không hỏi lấy một câu dù tôi biết khả năng chị Vân Anh đã kể hết cho bà nghe là rất lớn. Trong những lúc mơ màng khi cơn sốt quay lại, tôi có loáng thoáng nghe bà nói với ai đó:

-Mọi chuyện rồi sẽ qua, con bé rồi sẽ ổn thôi…

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

Leave a comment