Everything I Do, I Do It For You

Chiều nay đi tắm sớm, xách cái loa Bose nhỏ vào phòng tắm bật nhạc nghe như một thói quen bao nhiêu năm qua . Đưa tay chọn một danh sách nhạc cũ có sẵn trong kho nhạc của Spotify cho tự chơi ngẫu hứng…nghe nhạc khi tắm trong hơi nước nóng mờ mịt là một cảm xúc rất hay , có gì đó đầy lãng đãng dễ chịu khi để những suy nghĩ trong đầu tự tuôn ra theo dòng chảy của nước và âm nhạc hoà trộn…
Bất chợt giai điệu ” Everything I do, I do it for you” vang lên, tiếng hát khắc khoải da diết kéo tôi đến một ngày đẹp trời của hơn hơn 10 năm về trước…

Wimberley, Texas 2008
Lúc ấy tôi vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân của mình với vết thương lớn rách toạt trong lòng và đứa con mới sinh. Gửi con cho bà ngoại nuôi dưỡng, tôi quay về Austin đi học lại, một phần cũng để cố quên, hoặc có thể gọi là trốn chạy một quá khứ buồn sau lưng.


Tôi xin vào làm bán thời gian ở một salon nhỏ xíu vùng miền quê hẻo lánh Texas, nơi dăm bước là đã đi xong một vòng thị trấn, nơi mà khi lần đầu đến đây, tôi đã ngỡ thời gian như dừng lại ở đầu làng từ những năm cũ. Thị trấn nhỏ, mang những nét xưa trên từng con đường quanh co uốn lượn qua những quả đồi thấp, trong những căn nhà ranch nhỏ xinh đặc trưng truyền thống của vùng quê miền viễn Tây hoang dã. Nơi tôi làm là một salon bé tẹo, nằm trong một khu shopping center cũ, lần đầu đến tôi cứ đứng tròn mắt nhìn vì thấy có nét gì đó hay hay, cứ như mình đang đứng trong khung cảnh của một bộ phim cũ thời thập niên 70-80s . Gọi là khu shopping cho oai chứ thật ra chỉ có khoảng chục tiệm nhỏ xếp kế nhau, bao xung quanh 1 cái chợ to nổi bật nhất, tôi nghe nói đó là khu chợ lâu đời nhất Wimberley mà người dân rất yêu mến nên nhất quyết không cho bất kì chợ công nghiệp nào được vào thay thế.

Mỗi khi rãnh rỗi trong giờ nghỉ giải lao hoặc giờ ăn trưa, tôi lại thích chạy qua chợ này mua những đồ ăn linh tinh. Buổi trưa họ luôn có bán đồ ăn mới nấu rất ngon và tươi bao gồm salad đủ loại đủ vị cho mình tự tay trộn, ngoài ra còn có soup clam chowder, soup đậu đỏ và thịt bò, soup cà chua, hamburger thịt nướng thơm phức ăn với cải chua kiểu Mỹ…Hầu như ngày nào tôi cũng qua ăn và đi một vòng chợ mua đồ nên hầu hết mọi nhân viên trong đó tôi đều biết. Vì chợ quê, lại ở khu dành cho ông bà già về hưu nghỉ dưỡng nên ít khi nào tôi gặp được những người trẻ tuổi ở đây. Một là ông bà lão, hai là trẻ con theo ba mẹ đi chợ. Ngay cả nhân viên trong chợ cũng chỉ lác đác vài người lớn tuổi nên lần đầu tiên trông thấy cậu ấy, tôi đã khá bất ngờ!

Tôi gọi bằng cậu vì cậu nhỏ tuổi hơn tôi khá nhiều, mới chừng 18-19, khuôn mặt đẹp kiểu baby như Leo Dicaprio hồi đóng phim Titanic, mái tóc vàng óng, đôi mắt sẫm màu nâu mật ong với tia nhìn ấm áp dịu dàng. Thật ra tôi cũng chẳng để ý sự xuất hiện của cậu vì hôm ấy tôi mải đi kiếm một bình nước trái cây mà tôi quên bẵng tên, chỉ biết là nó rất ngon. Lúc ấy khu chợ trưa vắng khách, tôi lại một mình đi thơ thẩn ngó nghiêng, không biết diện mạo tôi trông ngớ ngẩn kiểu nào mà được cậu chú ý, lên tiếng chào bằng một cách rất đặc biệt, huýt sáo thật nhỏ từ quầy hàng seafood đối diện chỗ quầy bán các loại nước mà tôi đang đứng với câu chào ” hey sweetie, em có cần tôi giúp gì không ?”.
Thế là tôi và cậu trở thành bạn của nhau!

Làm bạn với cậu rất sướng. Mỗi khi đồ seafood có gì mới ngon, cậu đều nhắn tin cho tôi hỏi ” sweetie, em có thích ăn sò điệp không, hôm nay sò điệp ngon lắm, tôi sẽ dùng thẻ nhân viên của tôi mua giúp cho em được giảm 50%?”. Ban đầu là đại loại như thế, cậu luôn có cớ ” dụ” tôi qua chợ để cho tôi cái gì đó, lúc mớ hoa quả, lúc mớ bánh kẹo, lúc mấy đồ con con xinh xắn cậu kiếm ở đâu không biết. Sau thân hơn chúng tôi bắt đầu trao đổi ” ẩm thực”. Tức là tôi sẽ mời cậu ăn đồ ăn Vietnam và cậu sẽ nấu cho tôi những món ăn đặc trưng vùng Wimberley. Mà hồi đó tính tôi thì lười, lại còn trẻ chưa biết nấu ăn gì nhiều nên tôi hay cho cậu ăn nhất là món chả giò chiên, gỏi cuốn, và đặc biệt là món cơm chiên mà cậu bảo đây là món ăn ngon nhất thế giới ( quê dễ sợ). Cơm chiên thì từ cơm cũ bỏ tủ lạnh cho khô, chiên lên dòn, cứ cắt đủ thứ quăng vào xào lên ba nhát là xong, thế mà mỗi lần làm cho cậu ăn là cậu cười tít mắt, đôi mắt nâu lóng lánh một thứ ánh sáng khác lạ mà tôi không nhận ra, mãi đến tận ngày cậu dời đi. Bù lại cho sự lười biếng của tôi là sự siêng năng bất tận của cậu, hầu như cứ cuối tuần là cậu cặm cụi nấu nướng ở nhà rồi bưng lén cho tôi 1 hộp to đùng đoàng các thể loại đồ ăn. Bàn ăn của chúng tôi là đủ nơi trong thị trấn nhỏ đó, khi là bên bờ sông, khi thì cậu dắt đi xuống con suối nhỏ chảy len lỏi, ngồi trên những bậc đá mát lạnh, trải tờ báo ra là có ngay một bàn picnic dã chiến. Có những khi bận quá không đi ăn xa được, chúng tôi ngồi trên chiếc xe cà tàng cũ kĩ của cậu, mở hết cửa sổ ra cho mát rồi ngồi ngay trong xe ăn. Chúng tôi vừa ăn vừa kể nhau nhau những chuyện vặt vãnh xảy ra trong ngày, tôi thì kể về những nỗi đau tôi đã trải qua với đứa con bé bỏng còn ở Vn với ba mẹ, về sự quyết tâm làm lại cuộc đời. Còn cậu thì kể tôi nghe ước mơ làm kiếm đủ tiền để thi vào trường âm nhạc hàng đầu nước Mỹ, trở thành một nhà viết nhạc. Cậu hát và chơi hầu hết các dụng cụ đàn rất hay, từ trống, guitar, piano, organ. Hầu như mỗi làn cậu rủ tôi ra ăn là mỗi lần cậu sẽ hát cho tôi nghe một bài mới nào đấy cậu sáng tác với cây guitar cậu luôn mang theo trong cốp xe. Giai điệu các bài ấy thường là buồn buồn, nghe như lời tự sự, giọng cậu lại ấm và trầm nên làm tôi cứ thích nghe mãi. Tôi còn hay đùa ” hay sau này cậu nổi tiếng rồi thì nhớ tặng tôi một chiếc CD có chữ kí nhé”. Cậu cười hiền lành với ánh mắt lấp lánh sáng bừng lên dưới nắng. Tôi vô tình không biết rằng, nụ cười và ánh mắt ấy là một lời hứa mà cậu không bao giờ quên với tôi…

Đó là quãng thời gian vui vẻ hồn nhiên mà lâu lắm rồi tôi mới có lại được sau biến cố của bản thân. Tôi xem cậu như cậu em trai vì cậu nhỏ hơn tôi tận 8 tuồi nên hay cho phép mình thỉnh thoảng bẹo má, vò tóc chọc ghẹo cậu, và cũng vì mang trong lòng suy nghĩ đơn giản như thế nên cũng tôi cũng hồn nhiên bỏ qua luôn những tia nhìn ấm áp, những chăm sóc thầm lặng cậu dành cho tôi suốt cả năm trời.

Tôi vẫn nhớ ngày mùa đông năm ấy, khi lễ Giáng Sinh sắp đến thật gần, cả khu chợ thắp lên những ngọn đèn đủ màu sáng rực lung linh,cậu hứa sẽ dẫn tôi đi xem đèn Christmas ở những khu đẹp hơn quanh vùng, tuy nhiên chúng tôi đều bận rộn nên vẫn chưa đi với nhau được. Thỉnh thoảng tôi cũng hờn lẫy trách cậu sao chỉ lo làm kiếm tiền mà không chịu dẫn tôi đi chơi, cậu chỉ cười. Cậu vùi đầu với những việc làm over time tại khu chợ để kiếm thêm tiền, tôi vùi đầu vào yêu đương khi gặp người bạn trai mới nên chúng tôi ít gặp nhau hẳn trong những tuần đó.

2 ngày trước đêm Christmas Eve, khách rất đông nên tôi ờ lại tiệm muộn, đang làm thì chị receptionist vào gọi ra nói nhỏ ” có cậu người Mỹ nào xin được gặp em gấp, cậu ấy đang đứng ngoài cửa”. Xin phép khách vài phút để bước ra ngoài, tôi khá là ngạc nhiên khi thấy cậu đứng đó. Thấy ánh mắt tròn lên đầy kinh ngạc của tôi, cậu đưa cho tôi một món quà rồi nói nhỏ ” Merry Christmas to you. Hẹn em chiều mai mình đi ăn và đi coi đèn nhé…” . Do lúc ấy bận nên tôi cũng không nói gì nhiều, chỉ uh rồi ôm cậu một cái thay lời cảm ơn rồi quay vào công việc. Đêm đó xong việc ra về, tôi quên mất món quà của cậu bị tôi bỏ lại nằm lặng lẽ trong hộc tủ locker của tôi ở tiệm. Tôi quên bẵng nó đi đến tận cả vài tháng sau 😞

Ngày hôm sau y như hẹn, tôi ra đi ăn và đi coi đèn Noel với cậu. Cả đêm hôm ấy ánh mắt cậu nhìn tôi rất lạ nhưng không nói gì, cho đến khi tôi kể cậu nghe về người bạn trai mới quen. Tôi vô tình đến mức không đọc ra những tia nhìn đầy khắc khoải, và xen lẫn đó một chút gì rất buồn mà tôi không diễn tả được thành lời. Lúc chia tay nhau ở ngoài cổng nhà, cậu ôm tôi,hôn lên trán tôi rất nhẹ với nụ cười hiền lành muôn thuở ” Chúc em Giáng Sinh hạnh phúc”.

Rồi những ngày sau đó trôi tuột qua với những buổi tiệc Giáng sinh o nhà bạn bè, người thân, anh bạn trai mới quen…kéo dài qua tận sau Tết Dương Lịch. Tôi đột ngột đổi lịch về Vn chơi 3 tuần nên đi luôn, chưa kịp nhắn với cậu một lời chào. Tôi nghĩ khi tôi quay lại sẽ lại gặp cậu ở đó với nụ cười quen thuộc, chỉ là sẽ càu nhàu một chút ” Em đi Vietnam gì lâu thế ” như trước đây tôi đã từng đi. Thời ấy chưa có Facebook thịnh hành, tôi và cậu chỉ liên lạc duy nhất với nhau bằng số phone. Chúng tôi còn không có email của nhau!

Về Vn đợt ấy ham vui, tôi ở tận gần 2 tháng mới quay về Wimberley. Vừa thò mặt lên tiệm spa, chị chủ tiệm đã kéo tôi lại đưa cho tôi một bức thư dán kín ” có thằng nhóc nào cứ vài ngày nó lại qua tìm em suốt hơn tháng nay, chị nói em đi Vietnam chưa về mà nó cứ qua hỏi suốt. Lần cuối nó gửi chị bức thư này nhờ trao cho em. Từ hôm đó đến giờ không thấy ghé nữa”.

Tôi ngồi xuống mở ra đọc, từng dòng chữ chạy qua là từng con chữ nhoè đi trong nước mắt đã rơi lúc nào tôi không biết…
Cậu mở đầu thư bằng câu chào như ngày đầu tiên gặp tôi ” Hey, sweetie..” .

Đã hơn 10 năm trôi qua, tôi vẫn còn nhớ rõ lá thư đó và cảm xúc khi nghĩ về nó vẫn y như ngày đầu, ngỡ ngàng đau xót khi biết có một người đã yêu mình bằng một tình yêu thầm lặng day dứt . Cậu chỉ muốn đến gặp tôi làn cuối để chào từ biệt trước khi cậu rời bỏ thị trấn để sang New York nhập học, thực hiện ước mơ trở thành nhà viết nhạc như cậu từng mơ. Từng dòng chữ trong thư như bóp nghẹt tim tôi lúc ấy ” tôi nhớ có hứa làm tặng em CD nhạc, đó là món quà Giáng Sinh tôi dành cho em. Trong đó là tất cả những bài hát tôi đã hát cho em bao tháng qua, chỉ là viết dành riêng tặng mình em.”

Vậy mà, tôi vô tình, tàn nhẫn đến mức chưa hề mở nó ra, quên lãng nó luôn trong góc hộc tủ, quên lãng luôn tấm chân tình cậu gửi gắm vào đó, mà cậu đã phải làm thêm bao nhiều tiếng mỗi ngày, trả tiền cho phòng thu âm để làm một CD tặng riêng tôi. Tôi tàn nhẫn đến mức trong ngày đáng lẽ ra cậu phải được hạnh phúc, thì tôi lại khứa thêm một vết dao vào tim khi hồn nhiên kể cậu nghe về người bạn trai mới quen của mình…

Thế là cậu lặng lẽ rút lui. Chỉ để lại lá thư từ biệt. Tôi điên cuồng gọi lại số cậu hằng trăm lần nhưng đều tắt máy. Cho đến tận gần cả năm sau, khi một người phụ nữ khác ở đầu dây bên kia trả lời phone bằng giọng Tây Ban Nha , tôi biết, thế là chúng tôi đã mất liên lạc với nhau vĩnh viễn….

Tối đó, một mình tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nghe hết CD nhạc cậu hát. Và bài đầu tiên cất lên, không hiểu tại sao lại là bài ” Everthing I do, I do it for you”. Không biết cậu gửi gắm gì trong ấy, nhưng lời bài hát tha thiết đầy ám ảnh đến nỗi, có thời gian dài tôi không dám nghe lại bài này…
” Looking into my eyes, you will see,
What you mean to me “

Ngày tôi quay lại Wimberley sau gần 10 năm, thăm lại tiệm salon cũ, tôi ngập ngừng đứng trước khu chợ ngày nào…nhưng cuối cùng tôi vẫn bước vào, lòng chợt nao nao khi cảnh vật thay đổi nhiều, những khuôn mặt xưa cũ không còn nữa….

Bất chợt, tôi thèm nghe đâu đó câu quen thuộc ” Hey, sweetie.. Em có cần tôi giúp gì không?”

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

Leave a comment