GẶP MA Ở THÁI LAN

Do tính chất công việc nên mình hay đi nước ngoài và ở tại khá nhiều khách sạn. Thú thật là trong các nước, ở khách sạn Thái Lan là được trải nghiệm vấn đề tâm linh đáng sợ nhất dù vong thì mình cũng gặp nhiều lần. Có thể do Thái Lan có nhiều đền chùa thờ cúng tâm linh và cũng là đất nước nổi tiếng với các bùa chú, ngãi đen nên vong linh ở đây khó siêu thoát do mang chấp niệm cao, vì vậy ” họ” cũng khá là dữ so với những nơi khác mình từng gặp. Sau đây là một trải nghiệm nhỏ nhưng khá ấn tượng với mình trong chuyến đi Thái tham dự hội nghị về nguyên liệu mỹ phẩm.

Năm đó do đăng kí hơi trễ nên các khách sạn tốt xung quanh trung tâm center tổ chức hôm ấy đều đã full phòng, cuối cùng cũng chọn được một khách sạn 3 sao nhìn trong Booking hình ảnh rất đẹp và khang trang nhưng giá lại rất hạt dẻ. Hồi ấy book không nghĩ ngợi gì về tâm linh đâu vì từ bé đến lớn mình cũng hay gặp hoài, vì vậy nghĩ nếu có thấy gì đó thì cũng bình thường. Thường mỗi khi đi là công ty đi vài người nhưng đợt đó do bận nhiều việc nên mình quyết định chỉ đi 2 ngày, ngủ một đêm, sáng dậy đi hội nghị xong rồi ra sân bay về luôn.

Nhớ hôm ấy đến khách sạn cũng là tầm 5h chiều, trong khi ngồi đợi tiếp tân làm thủ tục check in thì mình có nhìn xung quanh quan sát. Khách sạn nằm ở vị trí trung tâm nhưng nằm trên con đường nhỏ khá khuất, lại là cuối con đường, muốn ra đường lớn cần đi bộ hết con đường nhỏ ấy, rẽ thêm 2 góc đường ngắn tầm 5-7 phút nữa là tới. Quay lại khách sạn, khi ngồi quan sát xung quanh thì mình để ý trong sát góc tường khách sạn có cắm nhang. Thấy hơi hơi có điềm rồi nhưng cố gắng tự nhủ ” không sao đâu” và cũng yên tâm khi trong túi mình có mang theo đồng xu hoa mai kết giới thành hình tròn bát quái, một loại bùa hộ thân mình luôn mang theo người do một thầy làm cho khi có thời điểm mình thường xuyên bị trêu phá.

Lúc đó là 5h chiều rồi mà sảnh chỉ có 1 mình mình check in chứ không còn ai khác, đến lúc chuẩn bị kéo đồ lên nhận phòng ở tầng 2 thì cô bé quầy tiếp tân có nói ” do khách sạn đang sửa chữa tầng 3,4 nên thang máy hiện tại không hoạt động, chỉ có tầng 1,2 là có khách ở nên quý khách vui lòng leo cầu thang bộ, hành lí sẽ được nhân viên mang lên.”

Lúc đó mình cũng hơi bực nhưng sau khi được nhân viên chỉ cho cái note nhỏ xíu ghi chú ” khách sạn đang sửa chữa nên giảm giá 50%”, lúc đó mình cũng thôi vì cũng lỗi mình không đọc kĩ.

” Ok, đi bộ thì đi bộ. Coi như tập thể dục. Dù sao cũng chỉ ở có một đêm và leo cũng 2 tầng không quá ngán .” Nhủ lòng thế nên mình cũng chịu khó lóc cóc leo cầu thang lên, đi bên cạnh mình là cậu nhân viên khiêng cái vali. Khi đi ngang tầng 1 mình bỗng nhiên rùng mình mà không hiểu tại sao. Cái không khí ảm đạm, lành lạnh nó cứ ập vào người, bất chợt làm toàn thân mình nổi hết gai ốc cả lên dù nhìn thì cũng không có gì bất thường, chỉ có vôi vữa còn bày lung tung và bức tường còn sơn dang dở, đèn vẫn sáng. Mình hỏi bâng quơ:

– Khách sạn còn mới thế này mà sửa chữa gì nữa à em?

– À…em cũng không biết, chị chủ muốn sửa lại vài thứ hay sao đó…- cậu nhân viên ấp úng.

Mình không hỏi gì nữa, lại cuốc bộ lên tầng 2 là tầng có phòng mình ở. Khách sạn 3 sao này dù đẹp và sang nhưng khá nhỏ, một tầng chỉ có 5 phòng. Phòng mình là phòng đầu tiên ở sát cầu thang. Sau khi mở cửa và mang đồ vào cho mình, cậu thanh niên dời đi. Phòng khá xinh xắn, bài trí sang và sạch sẽ, có cửa sổ nhìn ra phía sau khách sạn là một công viên rất rộng và ngập bóng cây. Lúc đó tầm 6h tối, dưới công viên vẫn có người chạy bộ, đi dạo nên không khí khá vui tươi. Nói chung là cũng thấy ổn ổn.

Mình đâu biết rằng cái giây phút ổn đó nó chỉ ngắn ngủi như vậy thôi…


Mọi sự việc bắt đầu kể từ khi mình lấy đồ đi tắm sau 1 ngày di chuyển. Mình hay sợ lạnh nên thường trước khi vào tắm mình sẽ tắt máy lạnh đi vì nếu không, mình sẽ dễ bị cảm lạnh hoặc ít nhất cũng run lập cập một lát mới hết. Tắt máy lạnh xong mình để remote lên lại cái tủ night stand gần đầu giường rồi mới vào toilet. Đang mở nước tắm ngon lành tự nhiên mình nghe thoảng qua thật nhanh tiếng động bên ngoài phòng. Dù đến giờ vẫn không xác định rõ được là chính xác tiếng gì, nhưng nghe thì giống như tiếng xê dịch đồ hay bàn ghế kéo khá mạnh. Tiếng động làm mình khựng lại, mình tắt ngay vòi nước rồi cố gắng nghe lại lần nữa để xác định là gì thì không nghe gì thêm, mọi thứ hoàn toàn yên ắng. Lúc này mình còn nghĩ ” hay tiếng động từ phòng bên cạnh?”. Nghĩ bâng quơ vậy thôi mà cũng không có câu trả lời nên mình lại mở nước tắm bình thường.

Sau khi tắm xong, mình lau người thay quần áo và đứng trong toilet sấy tóc cho khô rồi mới mở cửa bước ra. Vừa mở cửa ra là toàn thân muốn đông đá luôn khi một cơn gió lạnh ào tới từ chiếc máy lạnh đang thổi hết hơi. Nói đông đá ở đây là cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng khi mình lạnh người nhận ra ” tại sao cái máy lạnh kia lại đang chạy. Rõ ràng chính tay mình tắt rồi cơ mà.”

Đưa mắt ngó lên cái tủ kế đầu giường thì vẫn thấy cái remote nằm đó, có điều hình như cái tủ đó đã bị dịch ra một tí vì mình nhớ nó nằm xa hẳn giường một khúc chứ không sát như ban đầu. Lúc đó mình bán tin bán ngờ thôi chứ không dám chắc, nhưng nghĩ lại tiếng động kéo rèn rẹt lúc nãy thì bụng cũng đánh lô tô lắm rồi. Thêm vào đó lúc này trời bên ngoài đã tối đen, những tán cây rậm rạp, cành cây đung đưa xào xạc trên nền trời tối sẫm, như vẽ lên ô cửa kính những bức hình ma quái chuyển động làm cho mình càng sợ khi tưởng tượng đến đủ thứ…thế là mình bước đến cửa sổ kéo 2 tấm màn lại sát vào nhau cho chắc chắn mình sẽ không thấy gì ngoài đó.

Đưa tay lên mở TV và mở qua kênh tin tức để những âm thanh ồn ào sôi động xoá bớt nỗi lo lắng mơ hồ của mình hiện tại, mình mở máy tính check mails và đọc tin tức một lát thì mới nhận ra cơn đói đang réo sùng sục vừa kéo tới.

“Trời ơi, giờ phải lết bộ qua tầng trệt lạnh lẽo đó một mình hay sao? ” Nghĩ đến đó là người mình muốn lên cơn sốt rét 😭, thế là quyết định nhịn đói, ở lì trên đây cho hết đêm, hoặc ngồi đợi xem có khách nào ở các phòng kế bên đi bộ xuống thì sẽ đi ké xuống hay không vì nếu có, chắc chắn mình sẽ biết khi có người đi qua cửa phòng và đi bộ xuống cầu thang , ở đây dùng sàn gỗ nên âm thanh gõ lóc cóc khi bước đi nghe khá rõ.

Vậy là mình lôi youtube ra xem trong lúc đợi, đợi mãi đợi mãi, nhìn đồng hồ đã 8h30 tối mà vẫn không nghe thấy gì. Tự nhiên mỗi ý nghĩ thoáng qua làm mình hơi run ” có bao giờ mình là người khách duy nhất ở tầng này không? ” Bất chợt nghĩ đến tiếng động khi nãy, cái máy lạnh tự mở là bắt đầu những ý nghĩ đáng sợ kéo nhau ùa về, thế là mình lôi túi lấy đồng xu hoa mai của mình ra đeo vào người, mở youtube nghe chú đại bị tập trung đọc theo hết bài, mình cố ý mở lớn để át nỗi sợ thì…

Ầm!

Một tiếng ” ầm” lớn như tiếng động sập cửa vang vọng lên ở ngoài, tiếng động lớn đến nỗi mình có cảm giác ai đó đang trút cơn giận dữ của mình lên tấm cửa . Mình bực dọc đứng dậy bước ra cửa làu bàu:

– Ai vô duyên vậy trời!


Bực dọc kéo cửa thò đầu nhìn ra, cả dãy hành lang vắng lặng im ngắt như chưa hề có tiếng ” Ầm” đó. Chỉ có dãy phòng u tối mờ ảo trong ngọn đèn vàng nhàn nhạt.
Mình quay vào phòng bấm nút gọi lễ tân. Chuông reng phải tầm 4-5 tiếng mới có tiếng cô gái ” alo ” .

– Em ơi em nhắc nhở giúp chị khách kế phòng chị nha, nãy đóng cửa mà sập cửa cái ầm làm chị giật cả mình.”

Có tiếng im lặng chừng vài giây rồi tiếng cô gái trả lời:

  • Chị ơi kế phòng chị không có khách đâu chị ạ!
  • Vậy mấy phòng kế bên đó em, có phòng nào đi ra vào mà đóng cửa mạnh lắm, tối rồi đóng cửa lớn vậy sao ai nghỉ ngơi được..”
  • Hmm..à..à..- cô hơi ngắc ngứ – em không biết chị có nghe nhầm không chứ không có phòng nào có khách ở tầng đó ngoài chị ra ạ”

“Thôi xong” – Đó là câu đầu tiên trong đầu mình thoát ra – ” Kì này chết chắc rồi, họ muốn đuổi mình đi rồi.”

Mình cúp máy rồi hốt hoảng nhìn đồng hồ ..”9h đêm rồi, giờ không đi mau ra khỏi đây thì tối nay chắc chắn ngủ không yên nổi”. Mà giờ xách vali ra đi kiếm khách sạn khác mình cũng ngại quá. Mình ngồi xuống giường đưa tay lên xá và khấn trong lòng ” con từ xa tới đây đi công việc nên có ghé đây lưu trú ở một đêm thôi, nếu vong không thích con xin phép dời đi, nhưng đừng phá quấy gì con nữa.”

Sau khi khấn xong, mình dọn đồ nhanh nhất có thể trong 10 phút rồi gọi xuống lễ tân báo trả phòng, nhờ một bạn nhân viên lên mang đồ xuống phụ. Có lẽ cô bé lễ tân cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra nên cô không hỏi thêm lí do mà chỉ nói mình đợi một lát. Tầm vài phút sau bạn nhân viên nam khi nãy giúp mình mang đồ lên có mặt, em nhìn mình với ánh mắt thăm dò:

  • Chị không ở hả chị?
    Mình lặng lẽ nhìn cậu rồi hỏi nhỏ:
  • Em biết lí do không?
    Cậu không trả lời, có vẻ cậu sợ nói gì ra bị liên luỵ nhưng mình có thể đoán được qua ánh mắt. Mình dúi vào tay cậu ít tiền tip rồi nhờ cậu dẫn xuống lầu.

Ra khỏi khách sạn, mình chui tọt vào chiếc taxi nhờ khách sạn gọi sẵn, đọc tên một khách sạn 5 sao ở con đường đông đúc để thoát ra cái không khí trầm mặc lạnh lạnh ở đây. Sau khi xe đi vào khúc quẹo ra khỏi con đường đó, bác tài mới lên tiếng:

  • Cô gặp gì bất thường ở khách sạn đó phải không? Cô ở mấy ngày rôi?
  • Sao bác biết? Cháu vừa đến là dọn đi liền.
  • Tôi chạy xe quanh khu vực này, thỉnh thoảng tôi lại được gọi đến đón những vị khách như cô, bước lên xe ra khỏi khách sạn ấy với khuôn mặt xanh mét sợ hãi! Mà cô may mắn ấy..
  • Sao may mắn vậy bác? – mình đưa tay lên ngực trấn tĩnh cơn sợ hãi đang ùa tới rồi hỏi
  • Cô ở hết đêm nay là không chừng sẽ thấy những thứ sợ hơn, thậm chí là sáng dậy thấy ngủ trên sàn nhà thay vì nằm trên giường ấy.

Mình không dám hỏi bác gì thêm, tay nắm chặt đồng xu hoa mai trước ngực, quên luôn cả cơn đói, đến lúc này chỉ mong đến ở một khách sạn đông đúc, ồn ào nhất cũng được, đắt tiền cũng được..miễn sao là có hơi người!

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

Leave a comment