Truyện Tâm Linh Đà Lạt

Tối qua mình có đọc một topic về một nhóm bạn đi Đà Lạt chơi bằng xe máy, đi ngang đèo thì xe hư, cả nhóm xuống sửa xe rồi đứng chơi hóng mát với nhau, vô tình buộc miệng bâng quơ nhận xét về mấy cái miếu thờ xung quanh, sau đó về thì có bạn trong nhóm bắt đầu có những triệu chứng của vong theo…câu chuyện trên không xa lạ gì vì mình cũng nghe những chuyện tương tự khá nhiều, nhưng nó làm mình liên tưởng đến chuyện ngày xưa em mình cũng bị tương tự ở mảnh đất Đà Lạt, cũng khởi nguồn từ những câu nói bâng quơ mà người ta hay gọi là ” quở miệng”.

Mình nhớ đó là vào năm 1994, lúc đó mình 12 tuổi, em trai mình 10 tuổi, mẹ mình vẫn còn làm ở cơ quan nhà nước. Thời bao cấp ngày xưa cơ quan hay tổ chức cho công ty đi du lịch và đợt đó nhân dịp lễ 30/4 nên mẹ mình dẫn 2 chị em mình cùng đi, còn ba bận công tác xa nên không có mặt. Đó là một chuyến du lịch đầy bão táp và cũng đầy ám ảnh, đến bây giờ 3 mẹ con mình vẫn thỉnh thoảng nhắc lại như một bài học, nhắc nhở con cháu tránh nói gở khi đến những nơi hoang vu rừng rậm, nghĩa trang…

Chuyến đi khởi hành từ Saigon sáng sớm bằng xe du lịch loại 50 chỗ ngồi, mọi chuyện xuông sẻ cho đến bắt đầu leo đèo Frenn thì xe chết máy dọc đường, phải tấp vào lề nơi cánh rừng thông để sửa. Lúc đó mình nhớ cũng tầm đã chiều muộn. Đà Lạt thời đó còn hoang sơ lắm nên cứ khoảng 5-6h chiều là sương xuống nhiều, bay là đà khắp chốn nên càng làm cho cảnh vật xung quanh tối nhanh hơn. Ngồi trên xe mãi đến hơn cả tiếng mà xe vẫn chưa sửa xong nên ba mẹ con mình cũng theo chân mọi người xuống xe cho thoáng, duỗi tay chân cho thoải mái. Lúc đó sát vệ đường có một cái miếu nhỏ, mình vẫn nhớ nhìn thấy bát chân nhang có rất nhiều nhang cắm nên ắt hẳn miếu linh thiêng nên bà con đi ngang xuống thắp nhang nhiều. Vạt cỏ sát miếu lại thoai thoải và êm nên mấy cô chú trong công ty mẹ mang giấy báo xuống lót ngồi, ba mẹ con mình cũng xuống ngồi theo. Lúc đó em mình có nói vài câu ” ôi ở đây mát quá, đẹp quá, con thích ở đây quá…” , mẹ mình nghe thế lập tức chỉnh ngay, giọng lo lắng ” không được nói quở thế con, ở mấy chỗ thế này không được khen chê gì hết.” Lúc đó còn bé nên mình chưa hiểu khái niệm nói quở là gì, tại sao không được nói, nhưng thấy mẹ nói vậy nên cũng im không hỏi nữa. Ngồi đó tầm 15-20 phút thì thấy lạnh nên mẹ và mình lên xe ngồi, còn đứa em vẫn chạy lăng xăng chơi với mấy cô chú còn ngồi đó. Ngồi trên xe nhìn xuống, mình còn thấy nó chạy chơi sát vào miếu nhìn ngó.
Ngồi độ tầm thêm tí nữa thì thấy xe rùng mình nổ, mọi người reo mừng ” xe sửa được rồi..” và kéo nhau ùa lên xe. Niềm vui chưa được bao lâu, khi xe đóng cửa chuẩn bị khởi hành thì tiếng động cơ kêu rột roạt rồi im bặt – xe lại chết máy lần nữa. Lúc đó mọi người trên xe cứ nghĩ là xe vẫn còn trục trặc nên chết máy thôi chứ không ai nghĩ gì về vấn đề tâm linh cả cho đến khi chuyến đi kết thúc và mọi người xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau. Chú tài xế và anh tài phụ lại lúi húi sửa, mọi người lại xuống xe để tránh mùi xăng dù lúc này ở ngoài khá lạnh, sương xuống nhiều hơn và trời tối lắm rồi.

Và em mình lại chạy xuống đám cỏ vạt đường sát miễu chơi.

Tầm 20-30 phút sau, xe lại nổ máy giòn giã báo hiệu chiếc xe đã hoạt động tốt trở lại. Mọi người lại lục tục kéo nhau lên xe, lần này có tiếng lào nhào kèm theo ” ôi đói quá rồi, hi vọng xe không trục trặc nữa.” Bác tài vừa đánh lái de xe ra, vừa cười hoan hỉ ” cả nhà yên tâm, xe không hư nữa đâu, chúng tôi kiểm tra kĩ, máy móc ok hết cả rồi…”

Xe boong boong chạy lên đèo hướng về thành phố Đà Lạt, anh hướng dẫn đoàn gọi về khách sạn hối chuẩn bị cơm tối cho đoàn sắp đến, nói chung…chả ai ngờ đó chỉ là sự bắt đầu cho chuyến đi bão táp.

Xe bò được lên tới đỉnh đèo Frenn tầm thêm vài cây số, lúc chuẩn bị đổ dốc vào thành phố thì xe lại khật lên vài tiếng rồi động cơ máy lại chết hẳn. Lúc này cũng đã hơn 8h tối, cả đoàn vừa đói vừa mệt sau hành trình cả ngày dài nên ai ai cũng cáu bẳn, tiếng càu nhàu lúc này đã rộ lên nhiều hơn ” ôi sao cái xe ở công ty du lịch này tệ quá như thế, hư đến 3 lần kiểu này thì xin đổi xe khác đi thôi, đi thế này biết bao giờ mới đến..” . Bác tài xế và anh phụ lái rối rít xin lỗi rồi ôm thùng đồ nghề chạy ra sau xe kiểm tra, lúc đó còn nhỏ nên mình không để ý nhưng chỉ nhớ là phải ngồi trên xe lâu lắm, mình ngủ gục một giấc mà tỉnh dậy xe vẫn ở đang giữa đèo, lúc này trời đã khuya hơn 10h đêm. Xe cứ trong tình trạng xuống sửa gì mọi thứ ổn, xe nổ máy lại nhưng khi mọi người leo lên xe chuẩn bị đi là máy lại tắt, cứ như thế kéo dài cả vài tiếng. Tiếng bàn tán, lo lắng, càu nhàu thay nhau vang lên đến loạn xị. Đến lúc chắc cùng đường, bác tài xế mang nhang xuống đốt khấn vái một hồi lâu rồi quay lên đề máy xe, tự dưng xe nổ rền rồi chạy thẳng một mạch về Đà Lạt như chưa có gì xảy ra. Lúc này mọi người nửa bán tin bán ngờ, nửa cho rằng có vấn đề tâm linh ở đây khi qua miếu lúc nãy không đốt nhang, có người thì bảo xe sửa được rồi thì chạy thôi chứ tâm linh gì. Mọi người bàn tán một lúc rồi thôi vì phần đã mệt, phần nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi rồi.

Tối hôm đó sau khi ăn xong thì xe đưa đoàn về một nhà nghỉ nằm cũng khá xa thành phố. Thời bao cấp đất nước còn nghèo, đi du lịch nghe oách vậy chứ không được ở khách sạn đẹp đẽ gì đâu mà chỉ được ở nhà nghỉ công đoàn. Mình vẫn nhớ rõ căn nhà nghỉ cũ kĩ, nằm chơ vơ giữa rừng thông sát đường cái lớn, muốn vào thành phố cũng đi tầm 10-15 phút mới vào tới, lúc đến nơi xung quanh tối om, chỉ có vài ánh đèn vàng mờ nhạt hắt ra làm cho khung cảnh liêu trai rợn hết cả người. Ba mẹ con mình ở chung một phòng 2 giường, do ăn xong về nhà nghỉ đã trễ nên mẹ mình thúc giục 2 đứa lên giường ngủ sớm để sáng mai đi chơi.

Mọi chuyện đều hết sức bình thường cho đến nửa đêm, em trai mình đang ngủ bỗng bật dậy hét to ” các chiến sĩ, cùng nhau xông lên…” trong trạng thái mắt nhắm nghiền, người nóng như cục than hồng hừng hực…

Mẹ mình hoảng hốt dậy bật đèn chạy sang giường đối diện, còn mình thì co rúm ở góc giường nhìn cậu em trai đứng dậy, đi mấy vòng quanh phòng, miệng không ngừng lải nhải ” chú A, chú mở bản đồ xem..chú B, chú chuẩn bị súng..chúng ta chuẩn bị trận đánh…” . Nhìn nó lúc đó sợ vô cùng vì cái giọng phát ra dù là tiếng trẻ con của nó nhưng cái chất giọng y hệt như người tướng già chỉ huy ra trận, lại nói rành rọt vô cùng trong khi mắt vẫn nhắm. Khó khăn lắm mẹ mình mới túm được cậu em, ấn nó nằm xuống giường rồi vỗ mặt ổng lay dậy ” dậy dậy con ơi..đừng làm mẹ sợ”

Ông em trai mình vẫn nhắm mắt và lải nhải một hồi lâu rồi chìm thiếp vào cơn sốt mê man. Mẹ mình sợ quá chạy sang gõ cửa phòng các cô chú khác, nhờ chở em trai mình đi bệnh viện. Lúc này có cô trưởng phòng tên Hảo trấn an ” chắc cháu nó hồi chiều xuống xe chơi nên bị cảm lạnh, giờ lên cơn sốt thôi không sao đâu em.” Mọi người xoa dầu nơi bàn chân và tay , tán thuốc hạ sốt đổ vào miệng em trai mình trong khi mẹ mình liên tục chườm khăn ấm ở trán để hạ sốt. Sau này mẹ mình kể lại là nuôi em mình từ bé đến lớn có đau bệnh nhưng chưa bao giờ thấy tình trạng em mình lạ thế , cả người nóng như hòn than nhưng tay chân lạnh ngắt, lạ nhất là lảm nhảm những câu đáng sợ như vậy. Em mình cứ như thế cho đến tận trưa hôm nay mới tỉnh mở mắt ra, tuy nhiên cơn sốt vẫn không hạ và người lừ đừ, nhìn tỉnh táo nhưng không nói năng gì hết dù bệnh bình thường ổng vẫn nói như sáo. Lúc này mẹ mình định bắt xe cho 3 mẹ con về Saigon vì không muốn ảnh hưởng đến đoàn đang đi chơi, tuy nhiên mọi người ai cũng động viên ở lại vì sợ để mẹ mình dẫn 2 con nhỏ về một mình đi xe khách lỡ có gì không ai phụ. Thấy em trai mình đỡ hơn nên mẹ mình quyết định ở lại cho nó nghỉ ngơi, uống thuốc đầy đủ chắc hôm về sẽ khỏi. Thế là mẹ mình ở lại phòng với em mình, mình thì đi chơi cùng cô chú trong đoàn và lạ một điều là trong suốt 2 ngày ở đó , chiếc xe hoàn toàn bình thường, máy nổ ngon lành như chưa từng có gì xảy ra.

Tối ngày thứ 2, cứ tưởng mọi chuyện đã êm xui, em mình tỉnh táo hơn dù vẫn sốt thì đến khuya, mọi chuyện lại lập lại. Vẫn tiếng kêu thất thanh nửa đêm ” anh em chiến sĩ, chuẩn bị xung trận….” . Lần này mẹ mình càng hoảng hơn nên quyết định sáng mai sẽ đón xe riêng đem em về lại Saigon. Em mình vẫn nửa tỉnh nửa mê như thế cho đến tận sáng hôm sau, cho uống thuốc hạ sốt thì đỡ được một lát rồi lại lên cơn sốt.

Sáng ra cả đoàn quyết định cùng nhau về Saigon sớm trước một ngày, chắc ai cũng thấy lo lắng khi để mẹ mình về Saigon một mình với 2 đứa nhỏ xíu. Khi đi ngang chùa Tuyền Lâm, xe dừng lại cho cả đoàn xuống thăm quan thắp nhang chùa một tí vì đã bỏ công lên tận đây mà không đến tham quan được điểm đẹp nhất Đà Lạt lúc ấy thì cũng uổng phí. Thấy em mình vẫn sốt lừ đừ mệt mỏi, mẹ mình dẫn em vào sân chùa ngồi cho thoáng, bất chợt một thầy sư lớn tuổi
đi ngang, nhìn em mình một thoáng rồi quay người lại nói với mẹ mình:

-Cháu mang bé vào đây theo ta.

Nghe mẹ mình thuật lại chi tiết thì sau khi vào chùa, nói chuyện một lát mẹ mới biết đó là thầy chủ trì, thầy vô tình đi ngang chỗ mẹ mình ngồi thì nhìn thấy em mình, thầy biết là có vấn đề nhưng không nói rõ chi tiết mà chỉ lấy mấy viên thuốc như kiểu thuốc tể màu đen đen cho em mình uống xong rồi dặn :
Cháu để bé nằm nghỉ ngơi ở đây một lát sẽ đỡ nhiều rồi hãy đi. Bé hơi nhẹ vía nên dễ bị quấy, giờ ở đây rồi thì yên tâm, không sao cả đâu.

Mẹ mình nói ” lúc đó vâng dạ vậy thôi chứ không nghĩ mấy viên thuốc bé tí ấy có thể giúp em mình đỡ sốt ” , vậy mà thần kì sau chỉ tầm 30 phút sau, em mình hết sốt và đặc biệt là tỉnh táo hoàn toàn, không còn dáng vẻ lừ đừ mệt mỏi nữa. Đến khi lên xe về tới nhà thì giống như chưa từng bệnh gì luôn. Và một điều kì lạ là chiếc xe ấy như bị một cái gì đó níu giữ lại ở Đà Lạt, vẫn tiếp tục màn ” hư xe” , cứ lên nổ máy thì ổn mà chạy một đoạn thì chết máy, cho đến khi cả đoàn quyết định bỏ xe , đón xe đò về lại Saigon thì mới yên ổn đi hết chặng hành trình.

Có những chuyện không biết có phải sự trùng hợp hay không nhưng đúng không giải thích được 🙂

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

Leave a comment