
Chiến tranh luôn luôn là bi kịch ở về mọi phía. Trong cuộc chiến Việt Nam hai mươi năm , trước năm 1975, chúng ta đã chứng kiến biết bao thảm cảnh, biết bao bi kịch , ở cả hai miền Nam, Bắc. Nhưng không chỉ giới hạn trong lãnh thổ chữ S của nước Việt , có lẽ có cả những chia rẽ bi thảm cho nhiều gia đình của các nước đồng minh liên kết với hai miền.
Một gia đình ở Mỹ, có hai vợ chồng và đứa con gái. Khi cô con gái mới bập bẹ tập nói thì người cha phải nhập ngũ và bị đưa sang chiến trường Việt Nam. Người cha đã tử trận , không trở về. Người mẹ trẻ không đi thêm bước nữa , ở vậy nuôi con tới khôn lớn . Đến năm 80 tuổi thì bà mẹ qua đời. Người con gái khi sắp xếp lại giấy tờ của mẹ thì tìm thấy một bức thư trong đó có bài thơ người mẹ viết cho bố cô nhưng không bao giờ gửi. Bài thơ có nhan đề “But you didn’t”( Nhưng anh đã không ), gồm nhiều khổ thơ ngắn kể về những kỷ niệm giữa hai người, những lần đáng lẽ cô làm người chồng rất giận nhưng But You didn‘t. Khổ cuối của bài thơ , người vợ viết về hy vọng ,mong chồng từ Việt Nam trở về với mình , nhưng Anh đã không về ! But you didn ‘t.
Bài thơ bằng tiếng Anh mình post kèm hình, còn bài tiếng Việt là mình mới dịch:
Nhớ không anh một ngày xanh tươi thắm,
Em lỡ tay làm hỏng chiếc xe mới anh yêu.
Nghĩ đến cơn giận của anh, em lo sợ đủ điều,
Có ngờ đâu anh chỉ nhìn em cười hiền từ âu yếm,
Nhớ không anh buổi chiều em đòi dạo biển
Dù anh đã nhắc đi nhắc lại ” trời sẽ mưa”
Cong môi bướng bỉnh, ” em thích vậy được chưa?”
Anh lại cười hiền lành như lúc nào cũng thế !
Anh còn nhớ không lần em dại khờ đến tệ,
Nỡ lòng nào đem thử lửa cơn ghen
Rời bỏ em ắt hẳn anh chẳng thể quen?
Nên đến cuối cùng anh vẫn chọn “anh ở lại”…
Làm sao quên được những lần em vụng dại,
Quên nhắc anh về buổi khiêu vũ ngày mai.
Dù bao ánh mắt dồn vào chiếc quần jean anh mặc đã bạc cả lai,
Anh vẫn không giận và mãi luôn như thế!
Dù bao nhiêu năm tình anh vẫn thế,
Vẫn nồng nàn, vẫn dịu ngọt bao dung.
Luôn bảo vệ, yêu thương em đến tận cùng
Tình anh đó, đong bao nhiêu cũng chẳng đủ.
Thế mà anh ơi…
…chiến tranh đã trôi qua..thời gian cũng dần xưa cũ…
Mà sao anh đi mãi chưa về…
Anh mãi không về…!!!
Christie Ho 09/06/2021