Everything I Do, I Do It For You

Chiều nay đi tắm sớm, xách cái loa Bose nhỏ vào phòng tắm bật nhạc nghe như một thói quen bao nhiêu năm qua . Đưa tay chọn một danh sách nhạc cũ có sẵn trong kho nhạc của Spotify cho tự chơi ngẫu hứng…nghe nhạc khi tắm trong hơi nước nóng mờ mịt làContinue reading “Everything I Do, I Do It For You”

Mai Châu, thiên đường ẩn dấu

Tháng 11 năm ngoái, ngay mùa Covid nên vừa stress công việc vừa tù túng chân tay khi phải ở nhà suốt gần cả năm, tôi quyết định đi du lịch xa vài ngày. Không có ai cùng đi nên tôi rủ luôn Quỳnh Giao, vốn là một khách hàng của công ty tôi điContinue reading “Mai Châu, thiên đường ẩn dấu”

NHỮNG CUNG ĐƯỜNG VÀNG NẮNG

Từ những năm mười chín hai mươi tuổi khi còn sống ở Boston, tôi đã có mơ ước được ghé thăm Vermont, nơi được mệnh danh có mùa thu đẹp nhất nước Mỹ. Thế rồi thời gian cứ qua, bao nhiêu lần lỡ hẹn mà lần gần nhất là vào tháng 9 năm ngoái, khiContinue reading “NHỮNG CUNG ĐƯỜNG VÀNG NẮNG”

Một lần trải nghiêm Kaiseki

Và hôm nay, buổi ẩm thực mình thật sự trông chờ nhất đã diễn ra suốt 2 giờ đồng hồ trong niềm hạnh phúc và thoả mãn vô cùng tận. Nói không ngoa thì thật sự đây là bữa ăn ngon nhất suốt 38 năm sống trên đời của mình! Trước khi đọc tiếp thìContinue reading “Một lần trải nghiêm Kaiseki”

Cửu Trại Câu, mùa thu cho em

Không hiểu sao dù đã từng đi cũng khá nhiều nước trên thế giơi, từ Paris hoa lệ, Bruges cổ kính, Amsterdam sôi động, New York hiện đại, Vancouver diễm tình, Maldives quyến rũ..nhưng với tôi, vẫn không có nơi nào ám ảnh bằng Cửu Trại Câu. Ám ảnh từ lần đầu tiên nhìn bứcContinue reading “Cửu Trại Câu, mùa thu cho em”

Miền Sương Khói ( chương cuối)

Khi ba mẹ tôi hỏi tôi muốn đi đâu chơi lần cuối trước khi bận rộn chuẩn bị đám cưới cho cuối năm, tôi không ngần ngại nói ngay tôi muốn đi Đà Lạt. Lúc này, chồng sắp cưới của tôi vẫn ở bên Mỹ, do công việc bận rộn nên anh chỉ về trướcContinue reading “Miền Sương Khói ( chương cuối)”

Miền Sương Khói ( chương 7)

Sau biến cố xảy ra vào lúc ấy thì cuộc sống của tôi cũng đã êm đềm trở lại, ít nhất là với ba mẹ tôi. Tôi là người ít khi nào bộc lộ cảm xúc ra ngoài dù có đau thế nào, ngay cả sau này trong cuộc đời có xảy ra những biếnContinue reading “Miền Sương Khói ( chương 7)”

Miền Sương Khói ( chương 6)

Suốt một tuần dài dằng dặc đó là khoảng thời gian kinh khủng đối với tôi. Có lúc tôi tự trấn an mình, thậm chí tự cười mình là tại sao không tin vào anh, anh tuyệt vời đến thế kia mà, anh chân thành với tôi thế kia mà. Chắc chắn là chị VânContinue reading “Miền Sương Khói ( chương 6)”