Sự việc trốn nhà của tôi để gặp anh tối hôm ấy rốt cuộc cũng đã qua trót lọt. Chị vú không biết nên ba mẹ tôi vẫn đinh ninh là tôi ngủ ngoan trên phòng, ông bà lại càng không biết nó sẽ là tiền đề cho những lần tôi trốn ra gặp anh sau này nhiều hơn.
Tôi bước vào cấp 3, lần đầu tiên được mặc áo dài trắng đi học nên trông chờ háo hức lắm, hơn nữa khi đi học lại thoát ra được khỏi kềm giữ của ba mẹ nên cũng thấy dễ thở hơn. Tôi lớn hơn các bạn cùng lớp 1 tuổi vì học trễ, dáng vóc lại phát triển hơn nên trong mắt tôi, các cậu thanh niên trong trường có theo đuổi thì chỉ là những đứa con nít mới lớn. Trong mắt tôi lúc này chỉ có duy nhất hình ảnh của anh, rực rỡ như mặt trời và dịu dàng tựa ánh trăng.
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau nhiều hơn khi ba mẹ tôi đã dần thôi không quản tôi quá chặt chẽ như trước. Một phần vì ông bà cũng quá bận rộn trong công việc kinh doanh, một phần là tôi vẫn đi học giờ giấc nghiêm chỉnh, đi học xong về chỉ quanh quẩn ờ nhà, học thêm thì gia sư đến nhà dạy nên trong mắt ông bà tôi vẫn là đứa con gái ngoan ngoãn, chuyện yêu đương nhăng nhít kia ắt hẳn chỉ là một mối tình thoáng qua của tuổi mới lớn bồng bột.
Thường thì anh đến trường đón tôi khi tan học chỉ để gặp nhau 15-20 phút một chút rồi anh chạy xe song song với tôi từ trường về gần nhà. Hôm nào tôi có tiết học thể dục hoặc học thêm gì đó buổi sáng thì chúng tôi có thêm thời gian đi ăn cùng nhau sau đó. Nhờ có những chiếc thẻ phone card của anh mua cho và những buồng điện thoại công cộng ngày xưa mà tôi có thể tìm anh bất cứ lúc nào tôi muốn. Khi nào anh đi tour xa, nó lại làm làm cầu nối cho anh và tôi trò chuyện để vơi đi nỗi nhớ. Cho đến bây giờ tôi vẫn thầm cảm ơn anh vì một tình yêu trong sáng và thuần khiết như thế, anh giữ gìn ,nâng niu, yêu chiều và chăm sóc…tôi cứ ngỡ mối tình này sẽ kéo dài êm đềm hạnh phúc như thế cho đến ngày tôi đủ lớn để về với anh.
Biến cố đến vào gần nửa năm sau, khi tôi đã qua tuổi 16. Biến cố đầy lặng lẽ và người trong cuộc là tôi đã không biết gì cho đến tận 2 năm sau . Vì một lí do nào đó, rốt cuộc ba mẹ tôi đã phát hiện ra được tôi vẫn còn duy trì mối quan hệ với anh trong suốt hơn năm qua. Mẹ tôi là một người phụ nữ thương con và sẽ làm mọi thứ để bảo vệ con, bà quyết đoán nhưng lại rất thấu hiểu lòng người nên với bà, vũ khí sắc bén nhất đó chính là lời nói, đặc biệt là khi bà muốn thuyết phục một ai, thậm chí làm đau một ai. Bà lại rất thông minh nên thay vì làm ầm lên với tôi như lần đầu khi mới phát hiện, lần này…bà lặng lẽ một mình đến tìm gặp anh!
Cuộc gặp gỡ ấy sau này tôi mới biết, còn ngay trong thời gian ấy, tôi ngơ ngác, hoang mang khi đột nhiên anh thay đổi. Anh luôn viện cớ bận đi tour nhiều hơn, công việc dày đặc hơn. Mỗi khi gặp nhau, anh ít nói và trầm tư đi hẳn, anh không còn cười nói nhiều với tôi dù anh vẫn luôn dịu dàng và chăm sóc tôi chu đáo. Nhiều lúc tôi gặng hỏi anh:
-Dạo này anh sao vậy? Em thấy anh hình như có chuyện gì đó phải không?
Mặc cho tôi hỏi thế nào anh chỉ nói ” không có gì đâu em”, nhưng rồi mỗi ngày một xa tôi nhiều hơn. Có một cái gì đó như vô hình ngăn cách giữa hai chúng tôi cho đến ngày không chịu nổi nữa, tôi hỏi thẳng anh với giọng gay gắt:
-Có chuyện gì vậy anh? Có phải anh đã thay đổi rồi không?
-Anh đã nói không có gì rồi mà.
-Nếu không có gì, sao anh lại như vậy? Anh đã khác hoàn toàn rồi, anh không còn là anh nữa – tôi bắt đầu thút thít, nước mắt tràn mi.
Anh lắc đầu, giọng đầy mệt mỏi :
-Em đừng trẻ con quá, đừng hở một chút là khóc được không…anh rất là mệt !
Tôi mở to mắt nhìn anh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen nhau, anh nói chuyện với tôi bằng giọng chán chường như thế. Tính trẻ con và đỏng đảnh, quen thói được yêu chiều làm tôi sẵn giọng:
-Anh cứ như thế này thì thôi mình chia tay đi!
Anh thở ra một hơi dài phiền muộn:
-Tuỳ em vậy!
3 tiếng ” tuỳ em vậy” như sét đánh bên tai, nước mắt tôi bắt đầu tuôn như mưa, tôi đứng phắt dậy bỏ chạy ra khỏi quán cafe hẹn hò cũ bên bờ sông…lúc đó tôi thực sự rất ghét anh nhưng tôi vẫn đinh ninh anh sẽ kéo tôi lại, lại ôm tôi vào lòng dỗ dành yêu thương, sẽ nói với tôi rằng ” thôi anh xin lỗi, em đừng khóc nữa…”
Nhưng không, không có ai đuổi theo tôi cả. Tôi cứ thế một mình lái xe về nhà, chui vào giường khóc nức nở đến mệt nhoài cả đi, trong lòng vẫn không hiểu đã có chuyện gì xảy ra mà khiến anh trở thành như vậy. Tim tôi đau thắt lại với suy nghĩ ” hay là anh đã không còn thương tôi nữa…”
Đó là lần đầu tiên chúng tôi giận nhau, cũng là lần đầu tiên hai đứa nói lời chia tay. Ban đầu tôi còn vẫn giữ thói tự cao, quen được nuông chiều nên tôi dặn mình sẽ không tìm anh trước. Anh thương tôi như vậy, nhất định anh sẽ quay lại tìm tôi sớm thôi. Cứ như thế chúng tôi im lặng suốt gần mấy tuần. Tôi quay về những ngày trống vắng buồn tênh, đi học, về nhà, ăn cơm, học bài, đi ngủ…mọi hoạt động cứ như làm trong vô thức chứ không thấy ở đâu là niềm vui nữa.
Tôi nhớ anh nói anh thích nhìn tóc tôi bồng bềnh, xoã dài nhẹ nhàng, nữ tính trong chiếc dài trắng làm anh say đắm, thế là mỗi tối trước khi ngủ tôi đều ngồi trước gương cặm cụi cuốn tóc, sáng dậy luôn chọn cho mình bộ áo dài lụa mềm mại mà tôi biết mình sẽ nhìn xinh nhất , để mỗi ngày trước khi đi học, tôi đều háo hức mong chờ anh sẽ lại đến đón tôi, tôi sẽ lại được nhào vào lòng anh để nghe bàn tay anh dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm, môi anh mơn man trên tóc thủ thỉ ” anh thương em lắm em biết không…”
Vậy mà…anh vẫn không đến! Ngày nào tôi cũng đến trường bằng mỗi nỗi chờ mong và đến cuối ngày, khi sân trường đã vắng bóng người, tôi mới lặng lẽ đi về, nước mắt thì lúc nào cũng chực ứa ra khỏi bờ mi, nghẹn lại trong tim mặn đắng.
Thời gian đó tôi học sa sút hẳn, thậm chí là còn ốm đi nhiều khi mẹ tôi liên tục mua đồ cho tôi tẩm bổ rồi suốt ngày giục tôi ăn. Bà tuyệt nhiên không hỏi tôi bất cứ điều gì, thậm chí tôi còn ngạc nhiên khi ngày ấy ba mẹ tôi đột ngột dễ chịu hẳn. Bà nói:
-Con ở nhà hoài buồn không? Cuối tuần con rủ bạn bè đi chơi shopping , xem phim, ăn uống gì đi, mẹ cho tiền. Lớn rồi ở trong nhà hoài khờ người…
Tôi không hề mảy may suy nghĩ xem tại sao mẹ tôi đột nhiên dễ chịu như thế, có lẽ đầu óc tôi lúc ấy chỉ có nghĩ về anh nên tôi không để ý thêm gì khác . Mà thật ra cho dù có được đi, tôi cũng không còn tâm trí nào để vui vẻ. Tôi chỉ muốn được gặp anh. Mẹ thấy tôi cứ vật vờ như thế, bà kêu chị Vân Anh qua dắt tôi đi chơi. Thế là cực chẳng đã tôi phải lết thếch đi theo bà chị mà tôi không thích kể từ khi chị ấy phanh phui chuyện của tôi và anh. Tuy nhiên tính tôi ít giận ai lâu nên rồi tôi cũng cho qua vì tôi biết tính chị ấy luôn là như thế.
Tôi còn nhớ rõ hôm ấy là tối chủ nhật, chị Vân Anh qua nhà chở tôi đi xem phim và ăn kem Bạch Đằng. Thời ấy kem nổi tiếng nhất và sang nhất vẫn là quán kem Bạch Đằng hoặc kem Bố Già. Trong quán kem, thấy tôi ngồi xúc từng muỗng uể oải, mặt mày thì ủ dột nên chị ấy bắt chuyện:
-Em với anh Vi sao rồi?
-Sao là sao ạ? Tụi em đâu có quen nhau đâu. Lúc ba mẹ biết là thôi rồi chị – tôi nói dối.
-Uh thôi cũng phải. Mà em may đó, chứ quen ông đó lâu là khổ lắm – chị nói oang oang với giọng điệu khinh khỉnh.
-Ý chị là sao em không hiểu? Anh Vi sao chị? – tôi cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh và thờ ơ như nghe chuyện không liên quan gì đến mình.
Chị Vân Anh hăm hở kể:
-Mới tối thứ 7 tuần trước chị đi club với đám bạn chị, chị trông thấy ổng trong club đó, bu quanh là đám con gái chân dài. Ổng còn ôm con bé nào xinh lắm…vậy mà miệng đi tán tỉnh em!
Tôi nghe đến đây đã cảm thấy nghẹt thở, tay chân run rẩy. Cố giữ cho mình bình tĩnh tôi hỏi thêm:
-Chắc là chị nhìn nhầm không? Hay chắc hôm đó ảnh đi sinh nhật bạn bè gì đó, thân thiết nhau rồi bá vai quàng cổ? Nhìn ảnh đàng hoàng vậy mà không phải dân ăn chơi quậy phá gì đâu.
-Trời, ổng đi hoài đó – chị ấy trề môi – chị nhìn thấy ổng có thẻ rượu gửi trong đó là chị biết. Chỗ này quán ruột chị quen quá mà, chỉ là không đụng phải ổng thôi vì ba mẹ chị đâu cho chị đi chơi nhiều, lâu lâu có dịp mới được đi.
Tôi vẫn cương quyết lắc đầu khi nghĩ đến từng đồng anh dành dụm mua thẻ phone cho tôi:
-Không phải đâu chị ơi, ảnh còn phải đi làm thêm, có đâu nhiều tiền mà đi hoài mấy chỗ này…
-Em không tin hả? Em ngây thơ quá luôn. Nếu em muốn biết thì tối thứ 7 tuần sau chị xin mẹ cho em đi chơi với chị, chị dẫn em lên đó. Người có thẻ rượu vip ở đây, nhất định phải là khách thường xuyên tới đây.
Đầu tôi quay cuồng, tôi ngồi lặng im không nói được gì nữa, tim tôi chỉ có thể gào thét mấy chữ ” không phải anh, nhất định không phải anh.”
Sáng ngày thứ 3, theo lịch hôm nay cả đoàn sẽ đi chùa Thiền Viện Trúc Lâm và nhà thờ Domain De Marie, sau đó buổi chiều đến tối là tự do cho mọi người đi chợ, sắm sửa quà tặng mang về Saigon vào hôm sau. Không biết sao từ nhỏ tôi đã rất thích không khí ở những nơi chốn tâm linh, nhất là ở Đà Lạt. Nó có cái gì đó an yên, thanh bình toát ra rất dễ chịu. Biết trước lịch trình có 2 điểm tham quan này nên tôi đã chuẩn bị sẵn áo dài mang theo.
Một đặc điểm khi tôi ở thời thanh xuân là tôi rất mê mặc áo dài, thậm chí tôi còn nghĩ rằng mình xinh nhất khi mặc áo dài nên lúc ấy chỉ mới hơn 15 tuổi mà tôi đã được mẹ may cho mấy chiếc dùng để mặc đi lễ chùa ngày Tết. Hôm ấy tôi nhớ mình chọn mang theo chiếc áo dài tơ tằm lụa xanh . Bạn nào hay mặc áo dài chắc biết vải lụa tơ tằm, đầy mềm mại và ôm theo sát đường cong thiếu nữ tạo nên một vẻ đẹp quyến rũ đầy nữ tính. Cả mấy đoàn đi Đà Lạt ngày hôm ấy, chỉ mỗi tôi mang theo áo dài.
Tôi biết sẽ có rất nhiều ánh mắt nhìn theo nhưng tôi chỉ trông đợi duy nhất một người. Cảm xúc vừa sợ sệt, vừa e thẹn, vừa trông ngóng, vừa lâng lâng hạnh phúc…chúng không khác gì men rượu cho tôi say, cho má tôi ửng hồng, cho mắt tôi long lanh, cho tim tôi thổn thức…
Sau này qua thời gian thật lâu, anh mới kể lại tôi nghe “hôm anh nhìn thấy em ở toà nhà thánh đường Domain De Marie, em mặc một chiếc áo dài lụa xanh, em ngây thơ hiền lành,thánh thiện như Đức Mẹ, nhưng trong mắt em nhìn anh lại tràn đầy yêu thương và tin tưởng…em làm cho anh không biết phải làm gì tiếp theo. Lòng ích kỉ của anh muốn giữ em ở lại, muốn được có em…nhưng tình yêu dành cho em lại muốn để em được bình yên…”
Chắc hẳn đó là lí do tôi ở bên cạnh anh suốt cả buổi chiều và buổi tối hôm ấy mà anh một cái nắm tay cũng không chạm vào tôi, một câu tỏ tình cũng không thốt ra khỏi bờ môi. Anh chỉ dùng ánh mắt tha thiết dịu êm để soi vào mắt tôi rồi chọc cho tôi hai má đỏ hồng lên mới chịu thôi.
Người ta vẫn thường ví Đà Lạt như một nàng thơ của tạo hoá, bao nhiêu nét tình, bao nhiêu nét thơ đều được gom hết vào mảnh đấy này. Với nhiều người, Đà Lạt là rừng thông, là đồi xanh, là hoa dã quỳ vàng rực, là khoảng trời không xanh mát. Còn riêng với tôi, Đà Lạt là những cơn mưa đầu hạ buồn nhưng đẹp da diết, là miền sương khói lãng đãng quấn quít theo chân sau mỗi cơn mưa đi ngang qua thành phố… và Đà Lạt cũng là anh của một kí ức thật đẹp!
Chúng tôi trốn mọi người, lang thang cùng nhau suốt cả chiều hôm ấy, một chiều mưa mùa hạ. Anh dẫn tôi đến cafe Tùng trú mưa, ngồi bên nhau nghe hạt mưa rơi tí tách đều bên mái hiên, nghe giọng Khánh Ly từ chiếc dĩa quay cũ hát Diễm Xưa đầy day dứt. Mưa tạnh, anh lại dẫn tôi đi bộ lên đồi Cù, cứ thế chúng tôi đi hết con đường đẹp nhất Đà Lạt. Anh một tay che dù cho hai đứa, một tay luôn nắm chặt cổ tay tôi như hệt dẫn một đứa trẻ nhỏ, cứ như thế chúng tôi đi men theo bờ Hồ Xuân Hương, ngắm sương khói bay lãng đãng dưới mặt hồ. Điều kì lạ là, chúng tôi không nói gì nhiều với nhau. Chỉ là những câu bâng quơ vu vơ rồi sau đó lại lặng im bên nhau. Hình như đó là cũng là lúc chúng tôi cảm nhận nhau rõ ràng nhất, cảm nhận được từng rung cảm trong từng tế bào. Chỉ cần bên nhau như thế là đủ hạnh phúc.
Tối anh đưa tôi về, chia tay nhau bằng một cái chào trước cửa phòng ” anh về nhé, em vào ngủ đi”. Chỉ có ánh mắt anh là nhìn tôi chan chứa, xen lẫn đâu đó là tia nhìn khắc khoải mà tôi không để ý, chỉ biết có gì đó buồn buồn ẩn sâu.
Sáng hôm sau, khi chúng tôi thu dọn hành lí ra xe, tôi lại không thấy anh đâu. Lần này không đợi tôi thắc mắc lâu hơn, chị Hương kéo tôi ra một góc và đưa cho tôi một lá thư dán kín:
-Vi gửi cho em. Vi có việc gấp về Sàigon sáng sớm nay rồi.
Dù muốn mở ra đọc lắm nhưng tôi vẫn cố giữ vẻ mặt bình thường khi chị Vân Anh cứ nhìn soi mói vào mặt tôi. Từ sau cái đêm tôi đi với anh, chị ấy có vẻ không vui dù không tỏ thái độ nhiều. Tôi cũng cứ mặc kệ, xem như không có chuyện gì. Lên xe, tôi đi xuống ghế cuối còn trống băng sau để ngồi một mình, tôi hấp tấp xé ngay phong bì, mở thư ra đọc. Mới đọc được vài hàng chữ, nước mắt tôi đã nhạt nhoè trang giấy…Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ từng dòng chữ ấy đã cào xé tim mình đến thế nào khi anh viết:
Em, Anh xin lỗi đã bỏ về Saigon trước như thế này, anh không nỡ nói hai từ ” chia tay ” với em. Bốn ngày vừa qua là một trong những ngày vui vẻ nhất của cuộc đời anh, cám ơn em đã xuất hiện. Em về đến Saigon lo học cho tốt, và cố quên anh đi. Nhớ chăm sóc sức khoẻ cho bản thân đừng để bệnh. Anh.
Tôi cố gắng kềm tiếng khóc nức nở chực chờ bung ra khỏi lồng ngực, trong đầu cứ quay cuồng mãi những câu ” tại sao, tại sao và tại sao!”. Tôi khóc mãi..khóc mãi cho đến lúc mệt nhoài, ngủ vùi đi khi xe bắt đầu rời khỏi thành phố.
Tôi lên Đà Lạt với một trái tim nguyên vẹn thơ ngây, lúc về đã bỏ lại một mảnh linh hồn ở miền đất này….
Những tuần sau đó là những ngày buồn bã nhất trong tôi, tôi bắt gặp mình đã không còn hồn nhiên thơ ngây như những ngày xưa nữa. Tôi dành nhiều thời gian ở trong phòng riêng của mình, nghe nhạc, đọc sách là chủ yếu. Ba mẹ tôi ngày ấy lo việc kinh doanh làm ăn nên đi sớm về tối liên tục, cậu em trai thì nghỉ hè cắm đầu vào game và vui chơi với đám bạn, cũng chẳng biết nói gì với bà chị mặt mày ủ dột nên cuối cùng chỉ có mình tôi là đơn độc trong căn nhà của mình. Cũng may tôi đã thi xong các kì thi cuối năm, chỉ còn đợi 2 tuần là nghỉ hè nên cũng không ảnh hưởng gì đến việc học cho lắm.
Đã bao lần tôi muốn đi tìm anh để hỏi lí do tại sao anh viết bức thư ấy rồi lặng lẽ biến mất, đã bao lần tôi cầm phone quay số công ty hỏi nhưng rồi khi có ai bên kia bắt máy, tôi lại cúp đột ngột. Những nỗi nhớ mong khắc khoải, những kỉ niệm của 4 ngày ngắn ngủi, những dòng nước mắt ướt gối mỗi đêm rồi cuối cùng cũng lắng lại…tôi đã cố gắng thôi không nghĩ đến anh nữa dù thỉnh thoảng hình bóng anh vẫn xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nhìn tôi bằng cặp mắt buồn day dứt.
Khi trường chính thức nghỉ hè thì cũng là lúc tôi đăng kí lớp học Anh văn ở một trường anh ngữ nước ngoài trên đường Hồ Văn Huê. Lúc ấy ba mẹ vẫn thay nhau đưa đón tôi mỗi ngày chứ vẫn không cho tôi tự đi xe riêng, nếu hôm nào ba mẹ bận quá thì tôi ngồi xích lô về. Quay lại đi học giúp tâm trạng tôi tốt lên rất nhiều, tôi đã có thể cười đùa với bạn bè trong lớp học, thỉnh thoảng rủ tụi bạn đi ăn chè, xem phim, cuộc sống đã dần trở lại quỹ đạo ngày xưa khi anh chưa từng xuất hiện, chỉ khác là trái tim đã vĩnh viễn mất đi sự hồn nhiên ngây thơ ngày nào. Đôi lúc tôi ngồi nghĩ lại, mọi chuyện cứ như một giấc mơ thật đẹp không có thực.
Mỗi ngày ba tôi chở tôi đến trường lúc 8h30 sáng, thả tôi xuống ngay trước cổng để tôi đi bộ vào. Phía trước và sau trường đều có một khoảng sân được đặt vài băng ghế đá để học sinh có chỗ ngồi đợi giờ vào lớp. Tôi thích ngồi ở phía sau, nơi có rất nhiều tán cây to che mát, đó cũng là lí do tôi thường hay đi sớm ít nhất 15-20 phút để đọc sách hoặc đôi khi chỉ là ngồi ngắm những đốm nắng nhảy nhót trên tán cây phượng vĩ. Hôm đó như thường lệ, tôi lấy quyển sách đang đọc dở ra xem, đang mải say sưa với từng dòng chữ trong truyện thì bất chợt một cái gì đó xuất hiện che khuất luồng ánh sáng trước mặt, để lại một bóng dài đổ trên trang giấy. Tôi vội ngẩng đầu lên, bắt gặp tim mình đau nhói lên…
Là anh!
Đầu óc tôi quay cuồng, cả người lặng đi như hoá đá, tôi cứ ngồi yên nhìn sững người đàn ông đầu đời đi vào trái tim tôi. Là anh bằng xương bằng thịt, rốt cuộc cũng đã xuất hiện trước mặt tôi chứ không phải tìm về trong mỗi giấc mơ suốt hai tháng qua. Rồi bằng một cách nào đó tôi không nhớ rõ, tôi lại đi theo cái nắm tay của anh, anh đỡ tôi lên xe rồi phóng đi, anh chở tôi đi mãi đi mãi, khi tôi định thần lại thì đã thấy mình ngồi cùng anh trong một quán cafe nhỏ xinh yên tĩnh bên bờ sông . Lúc này trong quán chỉ có mỗi chúng tôi cùng tiếng nhạc jazz chầm chậm ngân nga. Anh gọi cho tôi ly sữa nóng:
-Em uống sữa đi, trông em ốm xanh xao quá…
Tôi cắn chặt môi, cố gắng kềm giọng mình không khỏi run rẩy:
-Tại sao vậy anh?
Anh đưa tay lên vuốt tóc tôi rồi khẽ thở dài:
-Em còn bé quá, tuổi của em đáng lẽ bây giờ chỉ tập trung vào việc học chứ không phải vướng vào anh như thế này, sự xuất hiện của anh chỉ khuấy động của sống bình yên của em…
-Vậy tại sao anh còn quay trở lại, sao không để em yên…- nói đến đây nước mắt tôi đã trào ra ướt mi.
-Anh không biết nữa, anh đã cố không để mình nghĩ đến em…nhưng anh nhớ em quá…- giọng anh khàn đi rồi lặng yên. Anh đột ngột nắm lấy bàn tay tôi, giữ tay trong trong bàn tay to ấm áp của anh rồi nhìn sâu vào mắt tôi :
-Em có nhớ anh không?
-Có, em đã khóc mỗi đêm..
Nói đến đây tự dưng bao nhiêu buồn tủi chất chứa suốt hai tháng vỡ oà, tôi lại nức nở dù đã rất cố gắng ngăn lại dòng nước mắt. Anh đưa tay qua kéo cả người tôi vào lòng anh dỗ dành ” thôi anh về với em rồi, sau này anh sẽ không đi đâu nữa được không”
-Anh hứa thì đừng quên nữa – tôi làu bàu đưa tay lên quẹt nước mắt, chợt nhớ cả cơ thể đang trong vòng tay anh, xấu hổ quá tôi nhích người ra, hai má nóng bừng lên. Bất chợt tôi nhớ đến lớp học mà tôi trốn đi theo anh hôm nay, tôi hoảng hốt kêu lên:
-Anh chở em về trường nhanh đi, lát ba em đón em đó.
Anh đưa tay nhìn đồng hồ rồi trấn an tôi:
-Không sao đâu, còn kịp giờ mà. 30 phút nữa anh chở em về.
-Mà sao anh biết em học ở đây mà đi tìm em- tôi tò mò hỏi.
-Anh dò hỏi qua anh Tuấn, anh có số điện thoại nhà anh ấy qua hồ sơ khách hàng lưu trong công ty.
Nói rồi anh lấy ra cây viết, viết gì đó trong một mẩu giấy rồi đưa cho tôi:-
-Đây là số điện thoại nhà anh, công ty anh và số máy nhắn tin của anh. Bất cứ khi nào em muốn tìm anh thì em hãy gọi cho anh. Mỗi ngày em đi học anh sẽ đến đây trước giờ em học 30 phút để gặp em một chút rồi về. Tạm thời như vậy có được không em?
Tôi gật đầu liên tục, đến giờ này điều tôi muốn duy nhất là được nhìn thấy anh, miễn sao anh đừng biến mất đột ngột như lúc trước nữa. Tôi bắt đầu từ một đứa con gái ngoan hiền của ba mẹ giờ trở thành một đứa biết nói dối để hẹn hò với anh mất rồi.
Thế là từ sau buổi gặp nhau hôm ấy, tôi lại biến thành cô gái yêu đời , nhìn mọi thứ qua lăng kính màu hồng. Chúng tôi hầu như gặp nhau mỗi ngày dù chỉ có vỏn vẹn 20-30 phút mỗi sáng, ngồi trên băng ghế đá sau trường cùng nhau ăn ổ bánh mì, uống ly nước mía, nói những câu bông đùa vô thưởng vô phạt, kể cho nhau nghe một ngày của mình trôi qua thế nào…có như vậy thôi mà tôi thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Chỉ có những ngày anh phải đi công tác dẫn tour là chúng tôi không thể gặp nhau, thứ duy nhất liên lạc được lúc đó là điện thoại bàn và máy nhắn tin. Tôi vẫn nhớ cảm xúc háo hức của mình mỗi khi gọi lên tổng đài đọc tin nhắn nhờ gửi đến anh. Cho dù bận đến thế nào, anh cũng sẽ gọi lại tôi ngay lập tức, nhiều khi chỉ để dặn dò đôi câu ” anh đang bận. Chút xong anh gọi lại em nha”. Chúng tôi cứ như hai đứa trẻ con quấn quít nhau, chỉ cần hở ra một chút là thấy xốn xang khó chịu. Chỉ cần ngày nào không nhìn thấy nhau, không nghe tiếng nhau là cả ngày đó tôi cứ thấy như thiếu đi một điều gì đó…Tôi ăn cũng nhớ anh, ngủ cũng nhớ anh, đi chơi với bạn cũng nhớ anh..Tình yêu ngày đó nếu dùng chữ tình đầu đắm đuối đắm chắc cũng không có gì là sai. Chỉ có điều anh chưa bao giờ nói tiếng yêu tôi, cũng không đi xa hơn một cái nắm tay trìu mến hay những lần vuốt tóc, xoa đầu tôi dỗ dành khi tôi giận hờn vu vơ.
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi đi, cho đến ngày ba mẹ tôi phát hiện ra mối quan hệ của tôi và anh. Từ bé đến lớn, tôi chưa bao giờ thấy ba mẹ tôi giận dữ đến kinh sợ như buổi chiều hôm ấy. Buổi chiều chị Vân Anh ghé nhà chơi và kể toạc mọi thứ, từ chuyện tôi bỏ đi chơi cả ngày với anh trong chuyến đi Đà Lạt cho đến chuyện anh đến tìm gặp tôi vào giờ học Anh Văn mà chị biết được qua anh Tuấn. Chị ấy vừa ra khỏi cửa là giông tố ầm ầm đổ lên nhà tôi, bắt đầu bằng hơn chục cây roi vì cái tội ” yêu đương nhăng nhít” như lời ba mẹ gọi. Suốt cả đêm hôm ấy là buổi tra hỏi như cực hình với muôn vàn câu hỏi:
-Con quen nó thế nào? Hai đứa đã đi những đâu? Nó đã làm gì con chưa? Rồi nó làm gì? Nhà ở đâu?
Mặc ba mẹ hỏi gì, tôi cứ lặng câm. Tôi không thể gào lên với ba mẹ tôi rằng ” anh ấy không làm gì con hết. Tụi con hoàn toàn trong sáng…”. Mà tôi càng im thì ba tôi lại càng nóng, ông vừa quát vừa quất vào người tôi những lằn roi đau ngất…nhưng nó cũng không đáng sợ bằng câu ông chốt hạ:
-Bắt đầu từ ngày mai ba cấm con ra khỏi nhà. Không học anh văn gì nữa hết, dẹp hết.
Tính ba tôi nói là làm. Bắt đầu từ hôm ấy, ông canh tôi như canh tù, điện thoại cũng không được sử dụng. Ông tháo luôn chiếc điện thoại bàn trong phòng tôi nên dù có muốn nhắn gọi anh, tôi cũng không còn cách nào. Tôi lo lắng đến tột cùng khi đã một tuần trôi qua mà chúng tôi bặt tin nhau. Trước giờ tôi luôn là người chủ động gọi anh vì sợ ba mẹ biết nên anh không biết nhà tôi ở đâu, tìm tôi bằng cách nào. Có mấy lần tôi viện cớ xin ra ngoài đi chơi với bạn, ông cũng nhất định không cho. Đi đâu làm gì, ba tôi đều chở đi, ngồi đợi tôi làm xong rồi chở về. Bill điện thoại gửi về nhà, ông ngồi dò số cẩn thận kĩ lưỡng từng số một để chắc chắn rằng tôi không liên lạc với anh.
Lại thêm một tuần nữa trôi qua, trong lòng tôi ngày một như lửa đốt, nỗi nhớ anh cộng với nỗi lo lắng làm tôi như người mất hồn, suốt ngày buồn bã nằm trong phòng. Tôi đếm thời gian trông qua cho thật nhanh để đến ngày vào khai giảng năm học mới, tôi biết chỉ có lúc đó tôi mới có thể tìm anh được mà thôi.
Thế mà rốt cuộc vận may cũng đến khi có một ngày ba mẹ tôi có công chuyện đột ngột phải ra ngoài vào buổi tối. Ba tôi trước khi đã dặn chị vú em nhà tôi canh chừng tôi kĩ lưỡng, không cho tôi ra khỏi nhà. Ba mẹ không ngờ rằng bây giờ tôi đã không còn sợ đòn roi nữa, tôi sợ không được gặp lại anh hơn bất cứ điều gì vào lúc ấy. Đợi ba mẹ tôi vừa đi khỏi, tôi gọi lên tổng đài nhắn anh ” ba mẹ em biết chuyện mình rồi. Em không được ra khỏi nhà. Anh đến nhà em ngay bây giờ, em đợi. Đừng bấm chuông, em sẽ tự xuống”.
Cúp phone xong, tôi giả bộ nhức đầu, kêu chị vú lấy dùm mấy viên thuốc mang lên phòng. Tôi uống xong rồi nói với chị ” em đi ngủ đây”. Tôi lên giường trùm chăn, tắt đèn đi rồi nằm chờ đợi. Cửa sổ tôi hướng ra khu vườn và cửa chính của căn nhà nên chỉ cần anh đến là tôi có thể nhìn thấy anh từ góc cửa sổ này. Lúc ấy nhà tôi ở nội bộ của khu biệt thự trên đường Ba Tháng 2 quẹo vào Sư Vạn Hạnh nối dài, lúc ấy khu đó còn rất vắng nên buổi tối hoàn toàn yên tĩnh, cả con đường chỉ có tầm 1-2 ngọn đèn đường nhỏ chiếu sáng, nhà tôi lại nằm góc khuất cuối đường nên khá tối. Tôi đứng run rẩy một mình ở đó và trên người vẫn còn đang mặc chiếc váy ngủ mỏng manh đợi anh, sau khi đã lén trốn đi xuống vườn bằng những bước chân thật khẽ trên mười đầu ngón. Lúc này đã gần 10h tối, những nhà xung quanh đã tắt đèn bớt nhiều nên khi tiếng máy xe của anh gần đến là tôi biết ngay lập tức. Tôi hé cửa chạy ra trên đôi chân trần để biết chắc rằng tôi không tạo nên một tiếng động nào, dù là tiếng đạp nhẹ xào xạc trên lá. Anh vừa bước xuống xe là tôi đã đổ ập vào lòng anh, giọng sũng nước mắt:
-Anh ơi…
Anh ôm chặt tôi trong tay vỗ về:
-Anh biết hết rồi, anh Tuấn kể anh nghe rồi…
Anh kéo tôi ra rồi nắm hai cánh tay tôi lên nhìn, giọng đầy chua xót:
-Ba em đánh em đau lắm phải không, tội nghiệp cho em quá.
Tôi sụt sùi:
-Em không sợ, em chỉ sợ em không gặp được anh nữa. Bây giờ mình làm thế nào hả anh?
Anh rút trong túi áo ra một cái hộp vuông vức, đưa cho tôi và dặn dò:
-Đây là thẻ điện thoại, lúc nãy anh chạy đi mua cho em. Em giữ kĩ, khi nào cần tìm anh hay gặp anh được thì em đi ra thùng điện thoại công cộng gọi hay nhắn tin cho anh.
Tôi mở hộp ra xem, ở bên trong là một xấp thẻ phone dày cộm, tôi lo lắng hỏi anh:
-Sao anh mua cho em nhiều thế? Rồi làm sao anh có đủ tiền…
-Anh có đi làm thêm, em đừng lo…
Nói đến đó anh nâng mặt tôi lên, nhìn sâu vào mắt tôi ấm áp :
-Quan trọng nhất là nhớ không được khóc nữa, mắt em trũng sâu rồi kìa. Em lo ăn uống cho đàng hoàng và học cho tốt. Anh sẽ đợi em, bao lâu anh cũng đợi.
Nói rồi anh lại kéo tôi vào lòng ôm thật chặt, môi anh vờn trên tóc tôi, anh thì thầm:
-Mà sau này xuống gặp anh đừng ăn mặc như thế nữa, anh không phải là thánh đâu. Anh còn phải đợi em lớn lâu lắm.
Phải mất một hồi lâu tôi mới hiểu được hết ý tứ của anh trong câu nói, hiểu ra thì toàn mặt tôi đã ửng đỏ vì xấu hổ. Tôi dụi đầu vào vai anh ngượng ngùng:
-Nãy em sợ chị vú biết nên phải giả bộ đi ngủ rồi rồi lén trốn xuống với anh.
Anh đưa tay luồn vào trong tóc, vuốt ve tóc tôi một hồi lâu rồi cương quyết đẩy tôi ra:
-Thôi em vô nhà đi kẻo muộn rồi. Em mặc phong phanh thế này đứng đây lâu lại bệnh.
Tôi nuối tiếc nhìn anh ” giờ anh phải về hả. Em muốn đứng đây với anh thêm một chút”.
Anh lại thở hắt ra, tiến lại gần ôm siết lấy tôi, và cũng là lần đầu tiên anh hôn tôi dịu dàng lên tóc, lên trán:
-Em không biết mấy ngày quá anh nhớ em đến thế nào đâu. Nhưng mình cần thời gian em à. Anh không muốn ba mẹ em có ác cảm với anh nhiều hơn, anh cũng sẽ đau lòng lắm nếu em vì anh mà bị phạt.
Nghe anh nói đến đó thì tôi đã hiểu mình cần nên làm gì, chỉ có điều lòng tôi thì cứ muốn níu kéo mãi giây phút này. Tôi không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì nếu ba mẹ biết được tôi đã lén ra gặp anh tối nay, nhưng tôi đã bất chấp hết rồi. Chỉ cần được gặp anh như thế này, có đánh chết tôi cũng chịu.
Tôi mơ màng thức dậy lúc nửa đêm, đầu vẫn còn hơi váng vất dù cơn sốt đã dịu đi hẳn. Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 9h đêm vẫn chưa thấy ai về. Tôi đoán chừng mọi người giờ này đều đã ra chợ chơi nên không ai về sớm cả. Ngày đó không có internet, cũng không có điện thoại cầm tay, thứ liên lạc phổ biến nhất là điện thoại bàn và máy nhắn tin nên muốn tìm ai khó vô cùng. Tôi mở TV ra xem giết thời gian, xem được dăm ba phút tôi lại chán nản tắt đi. Tôi mặc chiếc áo khoác, đội sùm sụp chiếc mũ len rồi quấn khăn quanh cổ thật ấm, tôi lò dò đi xuống lầu. Ra ngoài cửa khách sạn đứng nhìn quanh quất, xung quanh đã tối đi nhiều, chỉ còn vài ngọn đèn vàng dìu dịu rọi xuống đường phố đã vắng bóng người. Ý định đi bộ một mình ra ngoài chợ trong tôi tắt ngúm, thế là tôi lại lủi thủi leo lên phòng, cố gắng dỗ mình trở lại giấc ngủ.
Hơn 11h đêm, tiếng ồn ào vang vọng khắp dãy hành lang làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tiếng chìa khoá lách cách ngoài cửa báo hiệu mọi người đã về. Tôi từ từ ngồi dậy, thấy mọi người và cả anh đi phía sau. Bên cạnh anh, chị Vân Anh mắt sáng long lanh, khuôn mặt rạng ngời, hai má hây hây đỏ vì lạnh hồng lên hạnh phúc. Tự nhiên bất chợt tôi thấy mình xấu xỉ thảm hại quá. Mọi người thấy tôi ùa vào chọc:
-Tiểu thư ngủ dậy rồi đó à? Tiểu thư nhõng nhẽo quá lên đây chưa gì đã ốm…
Anh họ và em trai tôi đứng bông đùa thêm mấy câu rồi lỉnh về phòng kế bên. Anh đặt một túi giấy lên lên bàn rồi quay sang nhìn tôi:
-Nãy em ăn cháo chắc bây giờ đói rồi. Em uống ly sữa nóng đi rồi cố gắng ngủ, mai khoẻ để còn đi chơi. Anh về nhé.
-Dạ, để em mở cửa cho anh- Tôi vừa cất lời là chị Vân Anh đã chen lời – Thôi em mở cho, Ty nó đang mệt mà.
Anh đưa tay khẽ vẫy chào tôi rồi bước ra cửa. Tôi nhìn ra vẫn thấy chị Vân Anh cố nói thêm gì đó nho nhỏ với anh, anh mỉm cười trả lời cũng nho nhỏ, tôi bất giác rụt người lại không dám nhìn thêm. Tự nhiên tôi thấy buồn buồn. Nỗi buồn của đứa con gái nhỏ 15 đầy vô cớ. Hai người đó nói chuyện với nhau có liên quan gì đến tôi đâu…
Tôi đưa tay với lấy túi giấy anh đặt trên bàn định lấy ra ly sữa uống cho nóng, đúng là tôi bây giờ thấy bụng đói meo. Nhìn vào trong túi, tôi thấy một tờ giấy gấp tư xếp ngay ngắn bên một túi cam thảo ô mai. Tôi mở nhanh ra đọc, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp khi bắt gặp dòng chữ viết cứng cáp ” Anh nghĩ em sẽ thích ăn vài viên ô mai nên mua thêm cho em, em uống sữa hết rồi ngủ ngoan nha.”
Tôi uống một hơi hết sạch ly sữa, túi ô mai tôi cất kĩ trong túi để dành mai ăn, mảnh giấy tôi nhét kĩ dưới gối, miệng thì không ngừng tủm tỉm cười.
Nỗi buồn thế là trôi qua nhanh như mưa bóng mây.
Sáng hôm sau thức dậy, cơn bệnh ập đến hôm qua đã bay đi mất từ lúc nào. Tôi háo hức chọn bộ đồ xinh nhất, tóc cuốn xoăn nhẹ, xoã dài ra bồng bềnh. Lần đầu tiên tôi tập trang điểm, mượn chị Vân Anh cây son nước, vụng về tô bờ môi hồng, chấm chấm lên hai má tán đều ra, tôi ngắm mình trong gương thấy cô gái nào xinh tươi đang nhoẻn miệng cười với mình. “Hôm nay sẽ là một ngày rất vui”, tôi tự nhủ với mình như thế.
Suốt cả buổi ngồi ăn sáng rồi lên xe di chuyển đến các điểm tham quan, dù tôi cố tỏ ra bình thường nhưng vẫn không thể cản mình đưa mắt tìm kiếm xung quanh. Thật ra chả ai quan tâm đến, chỉ là tôi nhạy cảm, sợ mọi người nhìn thấy tâm tư tôi đang không còn bình yên nữa. Khi đến điểm tham quan cuối cùng rồi đến nhà hàng ăn tối, tôi cũng không thấy bóng dáng anh dù chỉ là thoáng qua. Dù bao lần ngập ngừng muốn lên tiếng hỏi chị Hương nhưng rồi nỗi e ngại lại làm tôi không cất được thành lời. Nỗi buồn không tên khiến tôi chẳng còn để ý gì xung quanh, chỉ nhớ là khi tôi giật mình nhận ra thì xe chúng tôi đã đậu gần sát một vũ trường.
-không phải ăn xong mình về khách sạn hả chị? – tôi kéo tay chị Vân Anh hỏi.
-Ủa, nãy giờ mọi người nói gì em không nghe hả? Mọi người bàn nhau tối nay ra vũ trường chơi cho biết vũ trường trên Đà Lạt thế nào.
Em muốn về. Ba mẹ không thích em vào đây đâu – tôi hốt hoảng xua tay.
-Đồ quê mùa- chị ấy bĩu môi – lâu lâu mới có dịp đi chơi không bị kềm cặp thì vào chơi cho biết chứ…
Mặc tôi phản đối, chị kéo tay tôi vào bên trong. Vừa bước vào cửa, tim tôi muốn vỡ tung vì tiếng nhạc đập liên hồi. Ánh đèn loá sáng nhấp nháy điểm trên nền tối đen làm tôi hoa cả mắt, tôi kéo tay về đưa lên che mắt, đôi chân hơi loạng choạng ngã về phía sau khi dòng người đông nghẹt tiếp tục đẩy nhau tiến về phía trước. Có một bàn tay đỡ phía sau lưng giữ tôi lại. Tôi ngước lên nhìn rồi nghe tim mình lạc đi một nhịp. Là anh! Anh đi sau lưng tôi từ lúc nào không biết? Sao anh lại ở đây? Bao nhiêu câu hỏi hỗn loạn trong đầu tôi, cộng với tiếng nhạc chát chúa và dòng người xô đẩy, tôi lại ” bị” anh dẫn đi thêm một lần nữa. Anh dẫn tôi đi về phía chiếc bàn ở trong góc, nơi mọi người đã đứng sẵn ở đó và đang nhún nhảy xung quanh theo tiếng nhạc tưng bừng. Tôi còn ngồi đó ngơ ngác chưa biết gì xảy ra thì chị Vân Anh đã tiến lại kéo anh ra giữa sàn nhảy. Tôi ngồi đó một mình hơn 30 phút, nhìn anh ôm chị ấy nhảy quay cuồng. Phải công nhận là hai người nhảy rất đẹp, nhìn rất cân xứng khi nhảy cùng nhau. Chị Hương, anh Hải, anh họ tôi và những người bạn mới quen trong đoàn liên tục kéo tôi ra sàn nhưng tôi cứ lắc đầu từ chối. Tôi không biết mình tới đây làm gì, đầu lại nhức như búa bổ, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó chịu kì lạ, Giữa tiếng nhạc tưng bừng rộn rã, tôi lại muốn khóc ! Cảm giác mình như đang bị bỏ rơi ập đến trong tôi như lũ bão, tôi không dừng được và cũng không có cách nào dừng được những giọt nước mắt đang ứa ra, thế là tôi nhoài qua ghế bên cạnh nơi anh Hải đang ngồi đó đợi một người bạn nhảy đi vào toilet, tôi ra hiệu với anh ” em nhức đầu quá, em muốn ra xe”.
Nhìn khuôn mặt lúc đó của tôi, có lẽ anh Hải thấy không ổn nên lập tức dẫn tôi ra theo hướng cửa sau đi nhanh ra ngoài. Anh nhìn tôi ái ngại hỏi:
-Em không sao chứ?
-Dạ không sao, em còn mệt nên vô đó thấy chóng mặt nhức đầu quá. Anh để em lên xe ngồi đợi mọi người nha.
Anh Hải mở cửa xe cho tôi xong rồi chỉ vào hộp CD trong ngăn lái ” Em nghe nhạc gì mở nghe nè. Anh sẽ khoá cửa xe lại để em ngồi đây cho an toàn, tầm 30 phút nữa anh ra xem em thế nào.”
Đợi anh đi rồi, tôi đưa tay lục tìm chồng Cd, rút ra được dĩa hát của Lâm Nhật Tiến. Thời những năm 90s, dòng nhạc hải ngoại của Lâm Nhật Tiến rất được giới trẻ ở Vietnam yêu chuộng, trong đó luôn có tôi. Từng câu hát tuôn tràn ra khắp không gian yên tĩnh của phố núi Đà Lạt… ” Từng ngày qua, từng ngày nhớ mong về em…”
Tôi ngồi bó gối co ro một mình trên ghế, bất chợt thấy sợ. Đêm yên tĩnh quá, bên ngoài trời lại tối, ngọn đèn vàng hiu hắt nơi góc đường cùng tiếng hát vang vọng trong xe không làm tôi bớt sợ hãi, bao nhiêu hình ảnh ma quái trong những bộ phim tôi coi bắt đầu hiện về ám ảnh, tôi bắt đầu run rẩy và tự mắng mỏ sự đỏng đảnh thất thường của mình.
Bất chợt có tiếng kêu ” kétttt” vang lên bên hông xe, tim tôi nhói lên một cái, đầu óc bấn loạn vì sợ, tôi cuộn người ôm mặt vào hai bàn tay không dám ngước lên nhìn xem là tiếng gì phát ra. Một bóng đen thoáng qua, tôi hốt hoảng ngẩng phắt lên định hét lớn thì gặp ánh mắt của anh ngay trước mặt. Thế là tôi oà lên khóc, khóc tức tưởi, khóc như bị oan ức, như trẻ con bị người lớn bỏ rơi. Anh vụng về đưa tay lên lau nước mắt tôi vỗ về:
-Em đừng khóc nữa, đừng khóc nữa. Anh xin lỗi!
Anh càng nói tôi càng khóc, thế là anh càng hoảng, anh lúng túng đến tội nghiệp. Anh giữ khuôn mặt tôi lại bằng hai tay thì thầm:
-Nghe anh nói này, xin em đừng khóc nữa được không…
Anh giữ nguyên tư thế ấy một lát, bất chợt tôi mắc cỡ khi mắt anh cứ nhìn tôi dịu dàng từ khoảng cách rất gần này, tôi vội vàng nhích người ra xoay mặt qua chỗ khác, thút thít thêm một chút rồi cố gắng tự bảo mình thôi khóc. Lúc này anh mới ngập ngừng nói:
-Anh không biết em ra đây. Chị em giữ anh lại sàn chơi với mọi người, trong lòng anh sốt ruột lắm vì biết em ngồi ở bàn một mình mà không biết làm sao. Nghe anh Hải nói em ra xe rồi anh lập tức ra ngay, em ngồi đây nãy giờ sợ lắm phải không?
Nghe anh hỏi, nước mắt tôi bất giác lại chảy ra dàn dụa. Anh thở dài nói nhỏ:
-Sau này anh hứa sẽ không để em phải đợi bao giờ nữa…
Tôi vẫn không nói lời nào, chỉ đưa tay lau nước mắt. Anh thấy tôi lặng thinh, tưởng tôi vẫn còn giận nên anh cũng ngồi lặng im kế bên. Nhìn qua anh thấy tội tội nên tôi buộc miệng nói:
-Em muốn về phòng. Anh dẫn em về đi.
Vừa nghe tôi nói dứt lời, đôi mắt anh sáng lên trong đêm. Anh đỡ tôi ra khỏi xe, kéo lại chiếc mũ và quấn thêm một vòng chiếc khăn quàng quanh cổ để chắc chắn rằng tôi đủ ấm, anh nắm tay tôi cười bảo:
-Mình đi bộ về nha !
Trong suốt mấy ngày ở Đà Lạt, bao nhiêu lần anh nắm tay tôi dẫn đi, lúc nào cũng chỉ là nắm cổ tay dắt đi như dẫn một em bé nhỏ. Anh chưa một lần nào nắm lấy bàn tay tôi, chưa một lần nào nói những câu tỏ tình, nhưng tôi biết có những điều không cần nói ra mà trái tim đã đủ cảm nhận được. Trái tim có ngôn ngữ riêng của mình!
Giọng anh trầm ấm, đọc khe khẽ bên tai tôi những câu thơ vụng dại…
“Xin em đừng khóc nữa Mùa mưa đã cạn rồi Nỗi buồn xin gói lại Cất vào miền xa xôi.”
Khách sạn tôi ở đợt đó là Novotel Dalat, bây giờ được đổi tên mới thành Hotel Du Parc. Nếu bạn nào hay đi Đà Lạt, ắt hẳn đã từng một vài lần đi ngang khách sạn cổ kính và mang đậm hơi thở nước Pháp này. Khi bước xuống xe nhìn toà nhà trắng cổ điển sang trọng quyến rũ trước mặt, đám chúng tôi ồ lên trầm trồ ” ôi sao được ở khách sạn đẹp thế”. Chúng tôi nghĩ công ty du lịch này làm dịch vụ tốt quá mà không hề biết nhờ sự can thiệp kín đáo của anh, chúng tôi được upgrade lên tiêu chuẩn khách sạn cao cấp hơn trong khi những người cùng chuyến đã xuống xe ở một khách sạn 3 sao khác.
Có kể về nét đẹp yêu kiều của khách sạn này thì diễn tả không biết bao nhiêu là đủ, nhất là một đứa con gái đầy lãng mạn như tôi lúc bấy giờ. Tôi chìm đắm trong không gian hoài cổ từng chi tiết nhỏ, từ chiếc thang máy của thập niên 50-60s, cầu thang gỗ màu nâu cánh gián uốn lượn điệu đà, từ quầy bar thanh lịch y hệt như trong các bộ phim cổ điển xưa cũ cho đến khu vườn nhỏ trước sảnh với những cây thông cây tùng cao vút đẹp như trong tranh.
Đợi chúng tôi check in xong đầy đủ, chị Hương đưa chìa khoá 2 phòng cho chúng tôi rồi dặn dò ” chị sẽ ở bên khách sạn Hoa hồng với đoàn bên kia, ở đây sẽ có anh Vi chăm sóc cho tụi em, cần gì các em cứ tìm anh ấy. “
Chị Vân Anh nghe đến đó mắt sáng rỡ, láu táu hỏi ngay:
-Ủa anh Vi và đoàn bên ảnh ở đây à chị?
-Đúng rồi em. Nên có gì cần gấp tụi em cứ kiếm anh cho nhanh. Anh ở số phòng …, từ phòng em bấm số điện thoại xuống phòng anh ấy là được. Bây giờ tụi em nghỉ ngơi, tối chị và xe quay lại đón đi ăn nha.
Chúng tôi lên phòng bằng chiếc thang máy ngộ nghĩnh mà tôi chưa được sử dụng bao giờ. Ở đây mọi thứ đều nhỏ xinh như thế cứ cuốn hút mình mãi không thôi. Chúng tôi ở 2 căn phòng liền nhau, tôi và chị Vân Anh một phòng. Em trai tôi và anh Tuấn ở một phòng.
Vừa vào đến nơi, chị Vân Anh đã hăm hở quay sang tôi: -Ty, em thấy anh Vi thế nào?
Thế nào là sao chị? – tôi tỏ vẻ thờ ơ.
-Anh ấy đẹp trai quá nhỉ, nhìn y như người nước Ấn Độ lai – chị không trả lời tôi mà lại buộc miệng nói bâng quơ, chị ấy nói như chỉ cho mình chị nghe…
Hồi ấy tôi còn bé, cũng không hiểu được nhiều chuyện người lớn, nhưng tôi cảm nhận được chị ấy rất thích anh. Chị 18 tuổi, thanh xuân căng đầy, lại vui vẻ dạn dĩ, khác hẳn tôi nghiêm trang như bà cụ non, lại không thích giao thiệp nhiều, hầu như suốt ngày tôi đi học xong chỉ ở nhà đọc sách nghe nhạc là chủ yếu . Cũng như tối hôm ấy sau khi tắm xong chuẩn bị đi ăn, chị Vân Anh diện lên cho mình một bộ đồ thật mốt, khuôn mặt trang điểm xinh xắn vô cùng, còn tôi vẫn y như thói quen ăn mặt hàng ngày, luôn là váy tối màu hoặc hoa văn đơn giản, trời lạnh thì mặc thêm chiếc áo len kem sữa tròng bên ngoài. Hồi ấy tôi còn chưa biết make up, có đi chơi đi tiệc gì vẫn để mặc mộc, tóc cột lên cao, thắt bím hoặc thả dài tự nhiên.
Chúng tôi đi xuống cầu thang bộ để ra xe đi ăn, gặp anh ngay trên góc cua để bước vào thang máy. Không hiểu sao thấy bóng dáng anh là tôi lại rụt rè trong khi chị Vân Anh thì tươi vui hẳn lên, cả ông anh và thằng em trai tôi cũng tỏ vẻ rất thích anh.
-Hi các em, mọi người đi ăn tối phải không?- Anh lên tiếng trước niềm nở.
-Giờ tụi em ra xe nè – chị Vân Anh giành nói – anh có đi ăn chung đoàn không?
-Có chứ, các đoàn đặt ăn chung ở một nơi mà.
Nói đến đấy thì thang máy lạch cạch chạy lên. Cái thang máy tuy rất xinh nhưng cũng rất cũ và bé tẹo này chạy khá chậm, vậy mà ai cũng kiên nhẫn đợi để đi vì hiếm có khi nào trải nghiệm lại được cảm giác đi thang máy thời xưa như thế. Tuy nhiên, thang máy chỉ chở được tối đa 3-4 người mỗi đợt. Cả nhóm bước vào thì thang máy báo quá tải trọng lượng, anh cười xoà rồi bước ra ngoài, quay lại hỏi tôi một câu:
-Thôi để anh đi chuyến sau, mọi người xuống trước đi. Hay Ty lấy hộ anh chiếc áo rồi mình đi xuống chuyến sau nha?
Tôi chưa kịp lên tiếng, chị Vân Anh đã chen vào:
-Áo anh cho bé Ty mượn lúc nãy phải không? Để em về phòng lấy cho anh.
Anh không trả lời,vẫn đưa mắt nhìn tôi như chờ đợi câu xác nhận . Tôi tránh cái nhìn của anh, đưa chìa khoá cho chị Vân Anh:
-Vậy chị lấy dùm em nha. Em xuống trước.
Thang máy chạy đi rồi mà tôi vẫn thấy anh mắt anh đuổi trông theo.
Cả buổi tối hôm ấy tôi không ăn được gì vì còn khá mệt sau chuyến xe đường dài leo đèo. Hồi ấy đường đi Đà Lạt không đẹp như bây giờ, đi xe lên đèo dễ bị chóng mặt say xe lắm. Lúc ấy tôi lại chưa quen đi xe nên cả người lừ đừ, cộng với cảm lạnh gần cả tiếng đứng ở thác Frenn chơi nên đến chỗ nhà hàng ăn là tôi bắt đầu lên cơn sốt nhẹ, cả người váng vất. Lần đầu tiên đi chơi xa không có ba mẹ, lại đi cùng với anh chị cũng trẻ người như cỡ mình nên tôi không có miếng thuốc mang theo, lại không dám làm phiền ai, cũng không thể mè nheo nhõng nhẽo, thế là tôi cố gồng lên chịu trận vơi hi vọng một lát hết say xe sẽ khỏi. Ngồi trong bàn ăn cố gắng húp được miếng canh là cảm thấy người nhộn nhạo, tôi giả bộ ăn no rồi muốn đi ra ngoài trước để đỡ nghe mùi đồ ăn khó chịu. Ra đến ngoài sân, đứng hít thở không khí trong lành một chút tôi cảm thấy đỡ cảm giác nôn nao hẳn, định quay người bước vào thì đã thấy anh đứng sau lưng từ khi nào.
-Em sao vậy? Em mệt đúng không?
Tôi lắc đầu chối:
-Không, em không đói nên ăn thế thôi ạ.
Anh bước tới, đưa tay đặt lên trán tôi rồi lắc đầu, giọng nghiêm hẳn đi:
-Em sốt rồi đây này.
Chưa kịp phản ứng gì khác, anh đã cầm tay tôi quay người dẫn đi:
– Đi với anh!
Thế là anh dẫn tôi đi, cũng như buổi sáng, tôi cũng không hỏi anh là mình sẽ đi đâu, anh sẽ làm gì. Tự nhiên trong lòng tôi luôn tràn ngập sự tin cậy, dù chỉ là mới ngày đầu gặp gỡ.
Đà Lạt thời năm 97 chưa có xe taxi, nếu không có xe rieng thì phương tiện di chuyển chỉ có xe ôm, xe ngựa kéo hoặc đi bộ. Anh dẫn tôi ra ngoài nhà hàng, đẩy tôi lên chiếc xe ngựa đậu đợi khách gần đó, anh nói nhanh với người phu xe ” chú cho cháu về khách sạn Novotel”. Lên xe, chắc sợ tôi lạnh vì xe chạy nhanh ngược gió, anh lại cởi chiếc áo khoác trùm lên tóc tôi, quấn thêm một vòng quanh cổ che kín gió. Đó là lần đầu tiên tôi đi xe thổ mộ, lại ngồi gần sát một người khác giới, bất chợt tính e thẹn tôi lại trỗi dậy. Tôi cố gượng nhích ra xa nhưng chiếc xe thổ mộ cứ lọc cọc lắc lư, đung đưa một hồi tôi lại tuột vào sát anh. Anh nhìn qua chắc hiểu ý nên cuối người xuống nói khẽ bên tai tôi:
-Em không cần mắc cỡ, anh không làm gì người ốm đâu…
Nói rồi anh bật cười khi thấy mặt tôi đỏ lên trong đêm tối, anh quay người nhìn thẳng lên trước tránh cho tôi đỡ ngượng…thế là lần nữa chúng tôi ngồi bên nhau cho đến hết quãng đường về, không ai nói với ai thêm một lời.
Về đến khách sạn, anh đưa tôi lên phòng, bắt lên giường chườm khăn mát, đắp chăn cẩn thận xong anh mới quay đi, không quên dặn dò:
-Em nằm nghỉ đi, anh đi mua thuốc cho em.
-Thế chị Hương có biết em về không? Em sợ chị ấy và mọi người tìm em.
-Em yên tâm, anh nói chị Hương em bệnh nên anh đưa em về rồi.
Thế là tôi ngoan ngoãn nằm yên, dù đầu đang nhức như búa bổ và trán thì nóng hầm hập nhưng không hiểu sao tôi vui lắm. Tôi suy nghĩ đơn giản đến mức quên khuấy đi luôn nếu không có anh thì đoàn của anh sẽ như thế nào, anh cũng đang đi làm, sao có nhiều thời gian lo cho tôi đến vậy. Tôi chẳng để ý gì mấy chuyện đó, chỉ hạnh phúc với suy nghĩ thì ra ngoài ba mẹ, có người khác quan tâm chăm sóc cũng có thể làm tôi vui như thế này.
Anh đi một lát rồi quay lại với bát cháo nóng và một đống thuốc nhìn đến hoảng. Tôi giở giọng mè nheo y như thói quen ở nhà:
-Em không uống thuốc đâu, em ăn xong ngủ một giấc là mai khoẻ. Em say xe thôi có bệnh gì đâu.
Mặc tôi nói, anh cứ bóc thuốc bẻ sẵn ra hết cho tôi đặt lên chiếc đĩa kế tô cháo:
Em ăn hết cháo và uống hết thuốc đi. Anh đợi.
Thế là anh ngồi nhìn tôi cặm cụi ngồi ăn hết hơn nửa tô cháo, uống hết mớ thuốc xong anh mới đứng dậy:
-Em cố ngủ sớm đi nhé, anh phải quay lại nhà hàng ăn.
-Dạ!
-Em muốn nghe nhạc cho dễ ngủ không?
Tôi ngơ ngác hỏi:
-Nhạc ở đâu anh?
Anh rút ra trong túi áo khoác chiếc máy mp3, rút hai giắc tai nghe ra đặt lên tai tôi xong ấn nút nhạc. Anh đưa tay lên môi ra dấu hiệu im lặng, đưa tay vặn nhỏ đèn rồi anh bước ra cửa…
Chiếc máy nhạc xoay đều câu ngân nga:
” Tôi ru em ngủ, một sớm mùa đông Em ra ngoài ruộng đồng, hỏi thăm cành lúa mới Tôi ru em ngủ, một sớm mùa thu Em đi trong sương mù, gọi cây lá vào mùa…”
Chuyến đi Đà Lạt mùa hè năm ấy là chuyến đi lần đầu tiên trong đời tôi được đi chơi mà không có ba mẹ theo bên cạnh. Ba mẹ tôi rất khó, cái khó của người Huế đúng nghĩa là giữ con rìn rịt kề bên. Nhớ ngày xưa mỗi lần muốn đi đâu chơi với bạn là phải cả đám phải đến xin phép, trình bày rõ ràng đi đâu, làm gì rồi tôi mới được cho đi với lời dặn đúng 8h tối phải có mặt ở nhà. Trễ chỉ vài phút là về nhà tôi sẽ bị ăn đòn ngay lập tức. Ông bà khó khăn như thế nên chuyện tôi được phép đi chơi xa tận 4 ngày là chuyện cực kì hi hữu, có thể do hôm ấy ông bà đang vui, lại biết đi cùng cậu em trai và 2 anh chị họ nên ông bà yên tâm hơn chăng.
Hồi đó ở Việt Nam đi du lịch 90% là đi theo tour vì tiện lợi, vì vậy chúng tôi cũng đăng kí đi theo tour của một công ty du lịch khá nổi tiếng thời ấy, cty VHV. Năm ấy tôi chỉ mới hơn 15 tuổi, dẫu không còn là trẻ con nhưng cũng không thể gọi là lớn, tuy nhiên đã ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Không biết có được gọi là xinh không nhưng tôi được nhiều người theo đuổi lắm, từ lúc 12,13 tuổi đạp xe đi học đã có những người bạn cùng lớp hoặc những anh lớp lớn đạp xe theo tán tỉnh suốt, vì vậy lần này đi chơi xa ba mẹ cứ dặn anh chị họ tôi ” nhớ trông chừng con bé cẩn thận”. Lúc đó tôi nghe chỉ phì cười, trong bụng nghĩ rằng ba mẹ quá lo xa, trong trường học bao nhiêu anh thích làm quen suốt tôi còn không thèm nhìn lấy một cái, đi có mấy ngày có gì mà sợ.
Bây giờ trưởng thành rồi, có con, nhìn con sắp đến tuổi dậy thì, ngẫm lại thời gian đó mới hiểu cho nổi lòng ba mẹ. Chắc có đứa con như tôi, ba mẹ tôi lo đến phát khiếp, kiểu “có con gái như hũ mắm treo giàn bếp” khi suốt cả thời thiếu nữ của tôi là bao nhiêu người vây quanh. Ba mẹ tôi lo không sai vì từ chuyến đi đó, tôi đã lần đầu tiên biết cảm xúc rung động. Dĩ nhiên trước đó tôi cũng có thích một anh bạn cùng lớp khi suốt ngày được bạn đàn piano qua phone cho nghe, nhưng cảm xúc đó không thể gọi là một mối tình. Nó trẻ con y như tụi học trò thích nhau, chỉ biết viết vài dòng linh tinh nhét hộc bàn dấm dúi. Còn lần này, cảm xúc rung động đó tôi không biết gọi là gì. 15 tuổi, còn bé quá để gọi chữ yêu nhưng chắc chắn tình cảm ấy sâu sắc hơn từ ” thích” rất nhiều…
Tôi gặp anh trên chuyến xe di chuyển từ Saigon đi Đà Lạt. Nói cho đúng, tôi không để ý gì đến anh, sau này chỉ nghe anh tả lại phút giây trông thấy tôi thì tôi mới biết mọi chuyện xảy ra như thế nào. Anh kể rằng ” hôm ấy, như thường lệ anh đến công ty nhận tour, tour anh đi là Nha Trang. Ngày hôm đó là dịp lễ 30/4 nên người ta đi du lịch nhiều lắm. Xe đoàn của anh đậu gần cuối bãi, anh phải đi xuyên qua gần chục chiếc xe của đoàn khác thì mới đến xe anh. Trên đường đi ngang bãi xe, anh trông thấy em qua ô cửa kính xe bus .Em đang đọc một quyển sách, tay còn lại thì đang cầm một que kẹo mút, hai tóc thắt bím. Nhìn thấy em xong là anh quyết định đổi đoàn ngay lập tức. Anh biết mình muốn đi Đà Lạt”.
Đó là những gì anh kể lại sau này. Còn ngay thời điểm ấy, tôi không để ý thấy gì khác lạ cho đến khi xe di chuyển đến trạm dừng chân đầu tiên ở thác Frenn. Thác Frenn trước đây là địa điểm du lịch rất nổi tiếng ở Đà Lạt, thường mọi người sẽ ghé thăm ở ngày đầu tiên do thác nằm ở bìa ngoài trước khi vào thành phố. Thường ai đi du lịch theo tour sẽ biết cách thức đi tour thế nào. Mỗi lần đến một nơi tham quan nào đó, hướng dẫn viên sẽ hẹn giờ khách quay lại xe. Do chúng tôi đã đi Đà Lạt nhiều lần nên không còn lạ gì với ngọn thác này nữa, đường đi xuống lại sâu nên chỉ có anh chị họ tôi xuống, tôi và cậu em chỉ chơi loanh quanh chụp hình gần đó. Lúc đó trời Đà Lạt lạnh hơn bây giờ nhiều, sương mù và hơi nước của thác hoà quyện vào nhau tạo thành lớp màng sương mỏng giăng giăng khắp nơi, lúc ấy chúng tôi quên khuấy đi việc phải lấy áo khoác, mũ len và khăn choàng ra khi mọi thứ đều nhét hết trong vali bỏ dưới thùng xe. Tôi đứng chơi một lát thì cảm nhận cái lạnh bắt đầu len vào trong cơ thể, thế là tôi quyết định quay lên xe trở lại ngồi cho ấm. Vừa quay người qua định gọi cậu em thì không thấy anh chàng đâu, nhìn quanh quất một lát thì phát hiện ông con đang men theo cầu thang gỗ xuống chân thác với hai người anh chị họ. Đang bực bội vì bị bỏ rơi ở đây một mình, tôi quay lại xe trước nhưng anh tài xế khoá xe đi đâu mất, tôi đoán gần đến giờ hẹn anh mới quay lại xe mở cửa. Đang do dự không biết đứng đợi hay đi xuống thác chơi luôn thì tôi giật mình vì tiếng chào trầm ấm sau lưng:
-Chào em, em ở đoàn xe chị Hương phải không?
Ngước mắt lên thì đụng phải khuôn mặt của một người thanh niên lạ. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ khá rõ ấn tượng đầu tiên khi tôi nhìn thấy khuôn mặt ấy, chính xác hơn là ánh mắt ấy. Một đôi mắt màu nâu, vừa có gì đó bí ẩn mà lại buồn mênh mang, ánh nhìn rất dịu dàng nhưng có cái gì đó đầy quyền lực mà tôi ít khi nào cưỡng lại được lời anh nói. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt như thế rồi nói tiếp mà không đợi tôi trả lời:
Anh thấy em có vẻ lạnh lại không mang áo. Anh H ( tài xế xe tôi) đi một lát mới quay lại. Hay em qua bên xe anh ngồi một chút cho ấm không? Anh làm chung với chị Hương và đoàn bên anh cũng đi Đà Lạt.
Thế là chẳng biết ai xui khiến, do trời lạnh hay do ánh mắt anh mà tôi cun cút đi theo không một lời thắc mắc. Thường ngày tôi ở nhà được ba mẹ cưng chìu nên tôi khá bướng, cái tôi cao và đầy kiêu hãnh. Theo lẽ thường tôi sẽ không tự nhiên mà đi theo người lạ như vậy, nhất lại là đàn ông. Vậy mà trước anh không hiểu sao tôi hiền như một con mèo, trong lòng đầy tin cậy, theo anh lên xe không một chút suy nghĩ gì. Anh ngồi xuống ghế đối diện dãy bên kia, vươn tay qua quàng cho tôi cái áo khoác anh đang mặc ” Em mặc vào đi, trời lạnh lại ốm.” Thế là tôi mặc áo vào, cũng không chút phản đối. Mặc áo vào xong anh đưa cho chai nước suối nói tiếp ” em uống nước đi”. Thế là tôi lại uống, y như một con robot được cài sẵn lập trình anh nói sao làm vậy. Uống xong gần nửa chai nước, tôi phát hiện ra anh lặng lẽ ngồi ngắm mình. Không hiểu sao cái cách anh nhìn cho tôi cảm giác như vậy, thế là mặt tôi bắt đầu đỏ lên lúng túng. Tôi hỏi bâng quơ ” anh Hải về mở cửa xe chưa ạ?..”
Anh phớt lờ câu hỏi của tôi, nói một câu chẳng ăn nhập gì:
-Anh tên Vi. Em tên gì?
-Con trai tên Vi á? -tôi bật ra câu hỏi ngớ ngẩn, xong tự mấy mình kì cục quá nên tôi im bặt.
-Uh, anh cười – Ba mẹ anh mong anh là con gái nên đặt sẵn tên như vậy, ai ngờ là con trai nên đặt luôn – anh vẫn giải thích bằng giọng trầm ấm một cách nhẹ nhàng từ tốn- thế em tên gì?
-Em tên Ty – tôi nói ngay tên nickname ở nhà không do dự, cũng không biết vì sao lúc đó tôi không thích nói tên thật.
-Uh, thế từ nay anh gọi em là Ty nha.
-Dạ!
Tôi ” dạ” tỉnh queo cứ như sau này chúng tôi còn gặp nhau nhiều lần nữa. Đang lúng túng không biết làm gì kế tiếp thì anh đứng dậy tiến về phía đầu xe mở bản nhạc nho nhỏ:
-Em ngồi nghỉ, nhắm mắt chút cho đỡ mệt, khi nào anh Hải về mở cửa xe anh sẽ gọi em.
Nói xong anh đi xuống, để cho tôi ngồi ngẩn ngơ với bao nhiêu câu hỏi trong đầu…
Năm đó, tôi 15 và anh 24.
Trong những nơi tôi đã đi qua, Đà Lạt luôn nằm vĩnh viễn ở lại một góc nhỏ trong tim tôi với một tình yêu bất tận.Một phần là vì Đà Lạt đẹp, Đà Lạt dịu dàng, Đà Lạt nên thơ….một phần, là vì anh. Anh cũng đẹp, cũng dịu dàng, cũng lãng mạn y như Đà lạt trong những ngày đầu hạ năm ấy. Những ai đến Đà Lạt vào những ngày mưa đều nói rằng phố núi buồn lắm, đó là do họ chưa để lòng vào với mây trời chơi vơi, với sương mờ giăng mắc quấn quanh từng hàng cây ngọn cỏ, với hơi lạnh phả vào từ ô cửa kính, nghe lòng mình chìm đắm trong tiếng nhạc Trịnh vẳng vọng về …
“Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng. Ngày sau sỏi đá vẫn cần có nhau” ( Diễm Xưa).
Đà Lạt vẫn đẹp một cách kiêu kì dù đang khoác lên mình một gam màu buồn buồn đầy ẩm ướt. Tôi ngồi trên xe,ngắm những hạt mưa rơi bay bay ngoài cửa, đưa tay kéo chiếc áo khoác của anh vào sát người hơn như mong tìm thêm chút hơi ấm giữa cái lạnh núi rừng, bất chợt một mùi nước hoa đầy nam tính toả ra, quấn quít sát vào người làm tôi bất giác đỏ mặt. Ôi..lần đầu tiên tôi mặc một chiếc áo đàn ông mang đầy mùi lạ lẫm…
Anh quay lại sau đó không lâu, cùng với những tiếng ồn ào náo nhiệt đổ dồn lên xe. Đi cùng anh là anh chị họ của tôi, thằng nhóc em tôi, anh Hải tài xế và chị Hương hướng dẫn đoàn. Mọi người cười đùa vui vẻ, tiếng chị Vân Anh, chị họ tôi vang vang ” cám ơn anh Vi nhiều lắm, không có anh chắc bọn em ướt hết dưới thác rồi…”.Khi chia anh tay để trở về xe bên kia, tôi vội cởi chiếc áo khoác để trả anh. Anh nhìn thoáng qua chắc biết ý định của tôi nên đã kịp giữ tay tôi lại ” Em mặc đi, ngoài mưa lạnh lắm.” Nói rồi anh kéo lại áo khoác cho tôi rồi đẩy nhẹ tôi đi xuống xe với mọi người.
Tự nhiên tôi thấy mưa ở ngoài không còn một chút gì lạnh nữa cả!