Cửu Trại Câu, mùa thu cho em

Không hiểu sao dù đã từng đi cũng khá nhiều nước trên thế giơi, từ Paris hoa lệ, Bruges cổ kính, Amsterdam sôi động, New York hiện đại, Vancouver diễm tình, Maldives quyến rũ..nhưng với tôi, vẫn không có nơi nào ám ảnh bằng Cửu Trại Câu. Ám ảnh từ lần đầu tiên nhìn bức hình một thảm lá thu vàng óng soi bóng xuống mặt hồ trong xanh như ngọc..từ bức hình đó, có một thời gian tôi điên cuồng search hình ảnh, thông tin, mọi bài viết từ các diễn đàn du lịch cho đến nước ngoài, tôi đọc không bỏ sót . Mỗi độ thu về tôi lại háo hức lên kế hoạch, nhưng rồi chuyện gia đình,chuyện cá nhân ..tôi lỡ đến 5 năm . Năm nay là một năm bận rộn nhất nhưng tôi vẫn quyết tâm đi . Đời người còn dài, sức khỏe còn nhiều ..tôi không muốn biến mình thành con người khô khan của công việc và công việc. Thoát mình khỏi guồng xoay của xã hội , tìm về với thiên nhiên cũng là một cách xả stress. Để thấy yêu đời hơn, yêu cuộc sống hơn ….

Chúng tôi rời khỏi Thành Đô bằng chuyến xe khởi hành lúc 7h30. Trời trong xanh, nắng vàng, báo hiệu một khởi đầu may mắn. Khi ở Vn lên kế hoạch cho cuộc đi này, ban đầu chúng tôi định mua vé máy bay cho chuyến Thành Đô- Cửu Trại Câu để tiết kiệm sức lực và thời gian . So với 10h đi bằng đường bộ thì 1h đi bằng máy bay thì ai cũng thấy được sự lựa chọn nào khả thi hơn. Tuy nhiên sau khi đọc khá nhiều thông tin tham khảo, chúng tôi quyết định đi xe với lí do để tiết kiệm tiền ( gần 2000 tệ Trung Quốc) và lí do chính đáng hơn là muốn ngắm đường . Sau khi trải qua 10h đồng hồ đi xe, bản thân tôi cho rằng đây là một quyết định hoàn toàn đúng đắn. Cung đường từ Thành Đô đi Cửu Trại Câu đẹp như tranh vẽ , nhất là đi vào mùa thu- thời gian đẹp nhất để ngắm vùng đất Tứ Xuyên. Điều may mắn hơn cả là do đã nhờ hostel đặt vé sẵn từ Vn nên chúng
tôi có hai chỗ ngồi tốt nhất – 2 hàng ghế đầu tiên của xe bus loại cao với view nhìn phía trước rất rộng và thoáng – nhờ đó mà tôi có được những tấm hình rất đẹp trong suốt quãng đường đi.

Thường mọi người lên xe đều ngủ. Cả chuyến xe hình như ai cũng thế. Tôi là người duy nhất thức suốt cả chặng hành trình hơn 10h đồng hồ. Không những thức mà chắc còn là người khiến bác tài thấy phiền toái nhất khi liên tục nhoài người hết bên này sang bên kia để chụp hình.

Khoảng cách từ Thành Đô đến Cửu Trại Câu là 580km , với 120km đầu khá êm ái và nhẹ nhàng khi xe chỉ chạy trên một đường thẳng duy nhất. Toàn bộ cung đường sau đó là cua gấp khúc , uốn lượn quanh các vách núi sừng sững , một bên là sông chảy dọc theo suốt chiều dài đường đi. Có những khúc đường uốn quanh con sông xanh biếc nước trong như ngọc , quanh cánh đồng bò Yak rộng mênh mông, quanh các làng mạc người Tạng nằm bình yên dưới chân núi, quanh những triền đồi phủ ngập hoa tím đẹp não nùng…Từng đoạn cua gấp khúc như cuốn sách đóng lại và mở ra một trang mới, là một cảnh đẹp hùng vĩ khác lại hiện ra. Cảm giác ngồi trên xe ngắm cảnh qua khung kiếng to rộng của chiếc xe bus ngày hôm đó cho tôi cảm giác như đang ngồi trước một màn hình TV cực lớn của kênh Discovery , theo dõi sự biến chuyển của không gian trước mắt. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ !

Nhờ đã mua vé vào cổng Cửu Trại Câu vào đêm hôm trước nên sáng nay chúng tôi khá thảnh thơi , có đủ thời gian qua bên đường ăn sáng tại một nhà hàng có vẻ đông đúc nhất ở đây.. Đồ ăn sáng rất chán , nhạt nhẽo không mùi vị nên chúng tôi chỉ ăn một ít lót dạ . Đến cổng tầm 7h30 mà đoàn người xếp hàng mua vé trước cổng đã dài thườn thượt, thầm thở phào cám ơn chồng đã đưa ra lời khuyên vô cùng hữu ích: mua vé từ 8h tối đêm hôm trước. Gần 8h mà trời vẫn còn chưa sáng hẳn, sương mù vẫn giăng đầy trên khắp ngọn cây , nhiệt độ tuy không quá lạnh như ban đêm nhưng vẫn đủ làm những người dân xứ nắng ấm nhiệt đới cảm được cái rét len vào trong cơ thể. Tính bẩm sinh sợ lạnh nên tôi là người mặt nhiều lớp áo quần nhất : 3 lớp áo, khăn quàng , mũ len , găng tay , legging loại dành cho mùa đông , 2 lớp vớ…chưa kể 2 miếng dán nhiệt body warmer yên vị hai bên túi áo , khi nào cần cứ rút ra áp vào chỗ cần sưởi ấm là hiệu nghiệm ngay lập tức.

Cửu Trại Câu có dạng hình chữ Y nhánh dưới là Thụ chính câu, nhánh trái là Trắc Tra Oa câu, nhánh phải là Nhật Trắc câu. Như kế hoạch ban đầu chúng tôi sẽ dành cả ngày hôm nay tham quan nhánh phải và nhánh dưới chữ Y . Đến chiều sẽ đi tìm một làng người Tạng và xin ngủ lại ban đêm , sáng mai có thể tiếp tục tham quan và không trả thêm phí vào cổng ( gần 1 triệu VND cho 1 người). Đây là kế hoạch hơi mạo hiểm và bản thân tôi không dám cổ vũ hay đưa ra lời khuyên nào cho các bạn đi sau. Chuyện ở lại khu tham quan Cửu Trại Câu vào ban đêm bị cấm , nếu bị phát giác sẽ bị phạt tương đương $1500 . Trước đi khi chúng tôi đã bàn bạc rất nhiều về vấn đề này. Khi search các thông tin từ diễn đàn Vn đến diễn đàn nước ngoài đều khuyên không nên ở lại .Vì thế đến gần cuối ngày đi chúng tôi quyết định vẫn sẽ đi xin người dân cho ở lại, nếu không được sẽ quay ra cổng trước thời điểm đóng cửa và tìm khách sạn sau. Do bản tính tò mò và thích trải nghiệm. của cả nhóm nên chúng tôi đã đưa ra một quyết định mà đến giờ vẫn cho nó là đúng đắn : trốn ở lại khu bảo tồn Cửu Trại Câu.

Nhánh bên phải gồm các hồ : Hồ tê giác, Hồ hổ, Thác Thụ chính, Thụ chính quần hải, Ngọa Long Hải, Song Long Hải, Hỏa Hoa Hải, Lô Vĩ Hải (Hồ Lau), Bàn cảnh Hải hay Bãi Bàn cảnh.

  • Nhánh dưới chữ Y : Rừng nguyên sinh, Kiếm Nham huyền tuyền (suối Kiếm Nham), Thiên Nga Hải (Hồ thiên nga), Phương Thảo Hải (Hồ cỏ), Tiên Trúc Hải (Hồ trúc), Hùng Mao Hải (Hồ gấu trúc), Thác Hùng Mao, Ngũ Hoa Hải, Khổng Tước Hải hay Khổng Tước Hà Đạo (Hồ/sông chim công), Kim Linh Hải (Hồ chuông vàng), Bãi Trân châu, Thác Trân châu, Kính Hải, Thác Nặc Nhật Lang.

Trong 1 ngày chắc chắn không thể tham quan hết những điểm trên nên chúng tôi đã chọn ra những điểm chính và đáng xem nhất ở hai nhánh này . Trước khi đi cả nhóm cũng đã chuẩn bị bản đồ, lưu lại các bài viết để đi cho đúng theo kế hoạch, tránh mất nhiều thời gian vô ích. Cửu Trại Câu rộng hơn 700km2 , rất rộng lớn, mỗi hồ gần nhất cách nhau từ 2-3km đi bộ , hồ xa 7-10 km ,vì vậy nếu đi tự túc các bạn nên lên kế hoạch rõ những điểm cần đến, tuyến xe bus từng trạm . Bản thân 1 hồ đẹp như hồ Ngũ Hoa Hải, chúng tôi đã phải tiêu tốn hơn 2h đồng hồ ở đây để chụp được mọi góc độ ,từ đường gỗ bên trong rừng và cả đường bọc bên ngoài , chưa kể quay đi quay lại nơi đây 2 lần để canh đúng thời điểm nắng lên …Vì vậy một bản kế hoạch chi tiết sẽ giúp bạn tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Trở lại với chuyến đi của cả nhóm. Sau khi bỏ ra 5 tệ mua tấm bản đồ toàn khu, chúng
tôi nhập vào đoàn rồng rắn xếp hàng đợi xe bus bên tay phải ( xe bus bên tay trái sẽ đưa bạn đi nhánh trái) . Đây là điểm xe bus bạn nên chắc chắn tìm cho mình một chỗ ngồi bên tay phải và chuẩn bị sẵn máy hình vì xe sẽ lần lượt đi qua những điểm rất đẹp và hùng vĩ mà sau này khi đi bộ dưới đường dành cho khách , tôi đã không thể nào có được view toàn cảnh đẹp như lúc ngồi trên bus đó nữa do tầm nhìn không bao quát. Do đã tìm hiểu trước nên chúng tôi không xuống ở bất cứ điểm tham quan nào mà đi thẳng lên điểm cao nhất ở nhánh phải. Từ đó chúng tôi đi bộ đổ dốc dọc xuống các điểm tham quan còn lại . Đi theo cách này sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian và sức khoẻ. Cửu Trại Câu ở độ cao từ 2500-3000m so với mặt nước biển , không khí loãng nên đi bộ lên dốc chỉ cần 10 phút là tim bắt đầu đập mạnh, chân bắt đầu run . Chúng tôi đã thử đi ngược lại và chưa tới 500m là đã như không còn sức dù nhìn bằng mắt thường thì đường rất bằng phẳng .

Con đường chính từ cổng vào dẫn đến những điểm tham quan ở Cửu Trại Câu là một cung đường rất đẹp uốn lượn quanh núi, quanh cánh đồng, quanh những làng người Tạng sống rải rác. Khi xe bắt đầu đi qua hồ nước đầu tiên, cả đám đông ồ lên trầm trồ , những cánh tay cố gắng nhoài sang chụp những bức hình đầu tiên . Tôi vẫn nhớ như in cảm giác khi xe bắt đầu chạy, từng cảnh vật lướt vun vút qua mắt mình. Lúc ấy tôi hơi sợ, sợ không biết cảnh ở ngoài đời thực có đẹp được như trong hình, sợ tôi sẽ thất vọng nếu chúng không lộng lẫy như tôi đã từng nghĩ , từng mơ. Đến khi xe chay ngang qua hồ Tê Giác ( mà sau này khi quay lại tôi mới biết tên của nó) , tôi bắt gặp tim mình lạc đi một nhịp khi nhìn thấy hiện ra một mặt nước trong vắt, phẳng như tấm gương soi khổng lồ in sừng sững bóng núi phủ tuyết trắng. Những tiếng ồ lên kinh ngạc của cả xe như chứng minh không chỉ mình tôi mới có cảm giác này. Núi soi bóng dưới nước tôi thấy nhiều , đọc trong văn thơ tả cảnh cũng nhiều , nhưng đây mới là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ được trọn vẹn vẻ đẹp của nó . Và rồi sau đó là sững sờ nối tiếp nhau khi xe tiếp tục lướt qua những mặt hồ xanh trong vắt để đi lên đỉnh cao, qua những khúc cua uốn lượn quanh núi mà tôi đã đã phải nghoẹo đầu , dán sát mặt vào tấm kính xe lạnh buốt chỉ để ngắm lại cảnh hùng vĩ bên dưới con đường mình vừa đi qua . Núi chập chùng núi, mây chập chùng mây, điểm xuyết bởi các sắc vàng, tím, đỏ của lá rừng …
Và như thế, tôi biết mình đang đi giữa thiên đường !

Chúng tôi xuống xe bus ở trạm cuối cùng , cao nhất nơi nhánh trái, bắt đầu từ rừng Nguyên Sinh. Lúc này trên xe chỉ còn lác đác vài hành khách vì tất cả mọi người đều đã xuống ở những trạm có hồ đẹp trước đó. Do đã đọc rất nhiều bài viết về Cửu Trại Câu nên chúng tôi biết cách khôn ngoan và tiết kiệm thời gian nhất là đi lên đỉnh cao nhất rồi đi bộ xuống theo con đường gỗ trong rừng để đến các hồ kế tiếp. Theo đúng kế hoạch thì tầm 12 trưa đến được hồ Ngũ Hoa Hải là đẹp nhất khi đó là thời điểm góc nắng chiếu , ánh sáng sẽ chụp lên hình rực rỡ hơn cả. Đa số mọi người khi tham quan ít ai để ý điểm này mà chỉ muốn xuống ngay nơi đẹp nhất, vì thế khi xe chạy đến bến đỗ hồ Ngũ Hoa, một lượng khách rất đông đã xuống xe dù bầu trời lúc đó vẫn còn mờ sương dù đã gần 10h sáng, trời khá âm u. Thêm vào đó nếu ai đã từng đi bộ ngược dốc ở độ cao 3000m so với mặt nước biển mới thấu hiểu cảm giác ” bước dăm bước là tim như ngừng đập “. Vì vậy các bạn chú ý, nếu muốn đi ngược lên trên, cách tốt nhất là bắt xe bus, đừng dại dột thấy đường bằng phẳng mà coi thường.

Sau khi xuống xe tại rừng Nguyên Sinh, chúng tôi bắt đầu đi men theo con đường gỗ trong rừng để đến hồ Swan Lake ( hồ Thiên Nga ) , Grass Lake ( hồ cỏ ) cách đó 2,8 km . sau đó là thêm gần 2km để đến hồ Arrow bamboo Lake ( hồ Tiễn Trúc) .Đường gỗ là nơi tôi có thể gọi nó bằng cái tên ” đường dẫn vào thiên đường” . Cứ tưởng tượng xem bạn bước đi trên con đường gỗ nâu uốn lượn quanh những mặt hồ nước trong vắt, xanh như ngọc , hai bên đường là những vòm cây lá đan vào nhau dịu dàng, điểm xuyết thêm màu vàng , cam , đỏ của lá khi sang thu cứ ẩn hiện rực rỡ như những đốm nắng, chấm thêm vài màu trắng tinh khôi, lấp lánh của những ngọn núi tuyết ẩn mờ xa xa …tôi đã nắm tay anh , đã đi giữa mùa thu trong mơ của mình như thế . Lúc đó những ca từ của bài ” mùa thu cho em” hát ở bên tai mới da diết và ngọt ngào làm sao :

” Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ,
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé…”

Giờ này ngồi đây xem lại hình Cửu Trại Câu, viết lại nhật kí hành trình này , tôi vẫn cảm thấy dùng từ ngữ để diễn tả vẻ đẹp nơi đây vẫn là một ” mission impossible” ( nhiệm vụ bất khả thi) . Những tính từ như ” sửng sốt” , ” bàng hoàng” , ” ngỡ ngàng” đều chưa đủ diễn đạt những cảm xúc trong tôi trước cảnh thần tiên tưởng chừng như không có thực. Mỗi hồ là một vẻ đẹp độc đáo riêng . Hồ Cỏ với những đám cỏ lau, rong rêu đủ sắc màu tô điểm thêm cho màu nước vốn dĩ đã rất trong xanh . Hồ Tiễn Trúc , hồ Thiên Nga ( chỉ thấy vịt, chả thấy em thiên nga nào) tuy không được nhắc đến nhiều trong các bài viết của dân du lịch , nhưng tôi vẫn xem nó là một hồ đẹp khi nó là hồ cho chúng tôi những cảm giác ” thần tiên” đầu tiên về vẻ đẹp Cửu Trại Câu.

Chúng tôi cứ mải mê đi như thế suốt hơn 2h đồng hồ ,qua một vài hồ nhỏ không biết tên , chụp lại bất cứ thứ gì trông thấy hai bên đường- cứ như những đứa trẻ con lần đầu được mẹ cho đi chơi- mải mê, say đắm với từng cành cây, ngọn cỏ, đàn vịt tung tăng giữa hồ . Đến khi đi qua hết gần 5km đường rừng và đến thác Panda Fall, nhìn đồng hồ đã hơn 12h trưa, chúng tôi quyết định bỏ qua hồ Panda Lake , bắt xe bus đến hồ Ngũ Hoa Hải theo như lịch trình để kịp đón nắng. Chuyến xe bus ở trạm Panda Lake xuống hồ Ngũ Hoa đúng là một ác mộng của cả nhóm chúng tôi khi cả đoàn người tham quan phần lớn là dân Trung Quốc đã chờ chực sẵn ở trạm xe, ồn ào, xô đẩy nhau để giành chỗ. Thú thật nếu hồ Ngũ Hoa không nằm quá xa hơn 7km thì tôi thà đi bộ chứ cũng không muốn chen lấn với đám người quá ư bất lịch sự này. Mà không biết do ăn ở tốt trời thương hay không mà bị đám người chen lấn xô đẩy một hồi, cả nhóm tự nhiên “được ” đẩy đứng ngay vị trí lái xe bus với tầm view rộng cả con đường núi tuyệt đẹp phía trước. Thế là trong 20′ đứng trên xe bus chúng tôi tranh thủ chup hình liên tục cung đường đẹp như mơ.

Phải nói hồ Ngũ Hoa đúng là một viên ngọc quý giữa núi trời Cửu Trại. Cả đám chúng tôi đã sững người, khựng lại 1 giây nhìn đăm đăm cái hồ trước mặt, rồi sau đó là gào rú lên ” ôi đẹp chết mất !!! ” . 10 giây sau đó nhìn lại là không thấy đồng bọn đâu nữa khi ai cũng lăm lăm ” súng ống” và nhào xuống bắn tỉa săn hình. Lúc này hồ Ngũ Hoa rất đông khách du lịch nên chen chân được vào một chỗ chụp hình cũng khổ cực vô cùng. Phải đứng canh, có người vừa ra mà mình phải bay vào ngay xí chỗ,rồi sau đó trong 3 phút kế tiếp phải tập giả điếc- tức là ai nói gì , xua tay kiểu gì cũng nhất quyết không nghe . Tội nghiệp nhất là ông chồng tôi, giữ tay máy chính nên phải vừa canh chụp hình cho vợ, vừa canh chụp hình cảnh.

Sau khi hơi thoả mãn với hơn 50 shoots hình ở đây, chúng tôi bắt đầu thấy đói bụng. Hồ Ngũ Hoa có một khu dành cho khách nghỉ chân rất tuyệt với sàn và lan can bằng gỗ, nhìn thẳng ra hồ xanh biếc, thông che kín mát rượi trên đầu. Ai ai cũng dừng chân ở đây để ăn trưa nên chúng tôi cũng tìm cho mình một gốc cây thông ,trải vài tấm giấy báo và bày đồ ăn ra. hơn 8km đi bộ suốt buổi sáng đã làm chúng tôi đói nhanh hơn tôi tưởng. Do ba lô đã quá nặng vì phải mang áo quần theo xin ngủ lại trong Cửu Trại Câu vào buổi tối nên chúng tôi không mang theo nhiều đồ ăn . Một ít bánh mì lát, thịt chà bông, pho mai, bơ đậu phộng , khô bò, chips là tất cả những gì chúng tôi có cho bữa trưa hôm đó . Thú thật hôm đó vừa ăn vừa nhìn mấy người Trung Quốc xì xụp húp mì gói nóng hổi xung quanh, tôi ganh tị chết đi được. Vừa nhai lát bánh mì khô khốc trong cái lạnh cuối thu , cảm giác thèm một tô gì đó nong nóng nó mới mãnh liệt làm sao. Người Trung Quốc đi du lịch rất siêng, mang theo cả bình nước sôi nấu mì , đồ ăn thì tay xách nách mang bịch nào bịch nấy to đùng…chả bù người Việt Nam mình, đi ngắm cảnh đẹp thế này thi ăn uống chỉ là chuyện nhỏ 🙂.

Sau khi ngồi nghỉ lấy lại sưc, cả nhóm quyết định đi tìm làng người Tạng xin ở lại và gửi đồ trước, sau đó 2h chiều sẽ quay lại hồ Ngũ Hoa để canh nắng và đi sâu hơn vào nhánh trong rừng chụp hình. Khi đưa ra quyết định đó chúng tôi chỉ cầu may , hi vong trưa nắng sẽ đẹp hơn thay vì những tia yếu ớt và hiếm hoi như hiện tại .
Quả là ông trời không phụ lòng người….đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất mà nhờ nó, chúng tôi đã ngắm được vẻ đẹp lộng lẫy nhất của hồ Ngũ Hoa dưới ánh nắng rực rỡ , đã chụp được những bức mình mà khi ngồi nhìn lại, tôi đã không nghĩ rằng chúng là những hình ảnh có thật!

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

2 thoughts on “Cửu Trại Câu, mùa thu cho em

Leave a reply to nacavan Cancel reply