Miền Sương Khói ( chương 7)

Sau biến cố xảy ra vào lúc ấy thì cuộc sống của tôi cũng đã êm đềm trở lại, ít nhất là với ba mẹ tôi. Tôi là người ít khi nào bộc lộ cảm xúc ra ngoài dù có đau thế nào, ngay cả sau này trong cuộc đời có xảy ra những biến cố đau lòng hơn, nhìn vào tôi mọi người vẫn thấy một vẻ điềm tĩnh như thế. Tôi chỉ có thể khóc vùi được khi chỉ còn một mình đối diện với nỗi đau, giống y hệt bên dưới mặt hồ tĩnh lặng là những cơn sóng ngầm cuồng nộ. Tôi rút lại trong cái vỏ bọc của chính mình, gậm nhấm nỗi buồn héo hắt trong tim.Tôi sợ đi ra đường, nhất là những nơi đã từng in dấu kỉ niệm của anh và tôi…có nhiều lúc tôi muốn chạy đi tìm anh để hỏi trăm ngàn câu hỏi ” tại sao”, thậm chí có lần tôi đã đến công ty của anh, đứng từ xa nhìn vào đó thật lâu rồi lặng lẽ ra về.

Mùa hè năm đó tôi trở lại Đà Lạt, cũng vào một ngày mưa đầu hạ. Tôi đi cùng chị Vân Anh vì mẹ tôi không yên tâm cho tôi đi một mình và ông bà thì lại quá bận để đi cùng. Chị Vân Anh vui lắm vì đi với tôi chị ấy được tự do thoải mái đi chơi. Cả hai chúng tôi đều cần người kia để hợp thức hoá chuyến đi với người lớn nên chúng tôi được gia đình nhanh chóng đồng ý.

Đà lạt vẫn vậy, vẫn dịu dàng quyến rũ, vẫn đẹp và buồn da diết, nhất là đối với một cô gái mang trái tim không còn lành lặn như tôi. Suốt trong thời gian này và cả sau đó vài năm, khi nào có dịp lên Đà Lạt, tôi cũng ở khách sạn Hotel Du parc như cố tìm lại những kỉ niệm xưa cũ. Hoặc có thể là do tôi còn nhiều chấp niệm, vẫn không thể buông bỏ được suy nghĩ ” biết đâu, chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở đây một lần nữa” dù không biết gặp lại nhau sẽ nói gì…

Trong những ngày Đà Lạt mưa buồn ấy, tôi thường chỉ ngồi một mình ở quán Le Café de La Poste đối diện hotel Du Parc , thỉnh thoảng chị Vân Anh ngồi cùng ăn trưa hoặc ăn tối rồi chị ấy chạy đi chơi với những người bạn đã hẹn nhau lên Đà Lạt trước cùng chị. Tôi cũng không phiền hà gì khi bị bỏ lại, tôi gọi cho mình một ly trà nóng rồi ngồi đó nghe nhạc hoặc viết nhật kí. Bài thơ đầu tiên tôi viết ở quán cafe ngày ấy tôi vẫn còn cất giữ và chưa bao giờ gửi đến cho anh…Nó chỉ là lời tình tự chỉ dành riêng cho tôi…khoắc khoải cùng nỗi nhớ:

“Nếu có một ngày…bất chợt gặp lại nhau
Ta sẽ đi qua như bao người trên phố
Lòng đã bình yên hay vẫn còn bão tố?
Bận lòng gì chuyện cũ đã xa xưa…

Ta còn tươi cười kể về những cơn mưa,
Từ lúc xa nhau,cơn mưa của mỗi người mỗi khác
Ta có còn ngân nga những khúc nhạc,
Hay chỉ cuối đầu vì biết nói gì đâu…

Ta sẽ kể cho nhau về những nỗi đau
Có những vết thương không bao giờ lành được
Ta sẽ kể nhau nghe những hành trình xuôi ngược
Ai nhặt cho mình được giấc mơ xưa?

Chắc chẳng còn ai ngồi cùng em hong tóc nắng ban trưa
Và chẳng còn ai giữ lá vàng cho những ngày mưa đầu hạ
Kỷ niệm xưa dần bạc phai theo màu lá
Có ai về lau được vết buồn đau…

Từ ngày mình mất nhau
Con đường xưa trầm mặc
Chiều Đà Lạt sương phủ mờ giăng mắc
Lời hẹn đưa em về chỉ còn lại trong mơ….



Tôi tình cờ gặp lại chị Hương, người dẫn đoàn trong chuyến du lịch năm xưa ở quán Le Café de La Poste . Đây là nhà hàng ăn và cũng là quán cafe của khách sạn Hotel Du Parc nên khách ở trọ đều qua nhà hàng ăn mỗi buổi sáng. Chị tròn mắt ngạc nhiên khi trông thấy tôi, tiến đến bàn tôi ngồi mừng rỡ:

-Ôi, lâu lắm rồi mới gặp lại em. Em khoẻ không?

Tôi cười thật tươi vì tôi cũng vui khi gặp lại chị:

-Dạ em khoẻ ạ. Dạo này công việc chị vẫn tốt ha chị? Em thấy chị ốm hơn lúc trước.

Chị kéo ghế ngồi xuống bên tôi:

-Uh, mấy tháng nay chị bận tối tăm mặt mũi, hầu như phải đi tour hàng tuần luôn. Chị đang nghĩ có nên xin công ty về làm ở văn phòng không chứ đi suốt kiểu này chắc khỏi lấy chồng có con.

– Trước giờ chị vẫn bận vậy luôn hả chị? Làm tourguide cũng cực quá chị.

– Không, lúc trước đâu có đi nhiều vậy em. Từ ngày Vi nó không làm nữa chị đi tour bù cho nó nên mới bận vậy nè…Hi vọng sắp tới tuyển thêm người thì đỡ hơn.

Tim tôi buốt lên, đau nhói. Chị ấy vừa nhắc tên anh. Tôi cố giữ giọng bình thường:

-Anh Vi nghỉ làm luôn hả chị?

– Uh, Vi nó đi Thuỵ Sĩ học rồi!

Tôi nghe lùng bùng bên tai, nghe giọng mình như lạc đi:

-Anh đi lâu chưa chị?

– Ăn Tết xong là nó đi đó, mới hồi tháng 2 này à – nói rồi chị nhìn tôi tò mò – ủa, mà không phải nó thích em lắm sao? Hồi đó nó mê em quá chừng luôn.Chị tưởng hai đứa đang quen nhau chứ? Mấy tháng trước có nghe nó úp mở chuyện nó với em mà hỏi mãi cũng không chịu nói.

Tôi đưa ly trà lên môi uống, tránh cái nhìn của chị :

– Sao chị biết ảnh thích em?

– Ôi chị lạ gì nó, nó đẹp trai như tài tử, bao nhiêu cô gái vây quanh, ai mà không biết nó ăn chơi thế nào, mẹ nó khổ với nó bao nhiêu, vậy mà khi gặp em ở trên Đà Lạt, nó như phát cuồng vì em làm bao nhiêu chuyện, các đoàn đi tour hôm đó rối loạn vì ổng…

– Rối loạn vì anh? Anh đã làm gì vậy chị?

-Thì bỏ đoàn đi Nha Trang để chạy lên Đà Lạt theo em đó. Rồi tự ý đổi khách sạn cho bọn em, rồi không tập trung lo cho đoàn, bỏ đi cả ngày mất tăm, các hướng dẫn viên khác phải lo choàng luôn phần nó. Cũng may là ông chủ chớ đi làm kiểu đó bị đuổi lâu rồi…

– Ôi….- tôi ngỡ ngàng kêu lên -chị nói ai là ông chủ?

Thấy mặt tôi ngơ ngác hoang mang, chị ấy thấy mình như đã lỡ miệng nên bỗng nhiên im bặt giả lả:

-Thôi đến giờ chị phải đi rồi, hôm khác nói chuyện với em sau nhen…

Tôi cương quyết giữ chặt tay chị hỏi cho ra lẽ:

– Chị nói anh Vi là ông chủ?

Chị Hương lảng tránh ánh mắt tôi, giọng áy náy:

– Chị sơ ý quá, đáng lẽ ra chị không nên nói ra…

Tôi nài nỉ chị, mắt đã bắt đầu đỏ lên:

  • Em xin chị, chị nói hết cho em biết đi. Thật ra là thế nào, sao em không biết gì hết vậy.

Chị Hương thở dài ngồi xuống:

– Chị nói, nhưng em hứa không nói ai nghe là chị nói ra nha, hồi đầu nó đã dặn không được nói ra. Vi là con trai duy nhất của của cô N, chủ công ty này đó. Hai mẹ con không hợp nhau nên lúc trước nó bỏ ra ngoài sống riêng, nghe nói cũng ăn chơi dữ lắm…Cô N cũng khổ tâm với ổng, làm đủ kiểu nó mới chịu về công ty. Vậy mà được thời gian giờ lại bỏ làm, sau đó gấp gáp đòi đi du học rồi làm giấy tờ đi liền đó.

Nói đến đây, giọng chị bùi ngùi, vỗ nhẹ vào tay tôi:

– Thôi em đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Chị không biết chuyện hai đứa thế nào, nhưng em quên nó đi tốt hơn. Cuộc sống nó phức tạp, không thích hợp với đứa con gái lành tính đơn thuần như em đâu…

Nói xong chị đứng lên chào tôi rồi đi mất,tôi ngồi sững sờ trên ghế với tâm trạng cực kì hỗn loạn và hàng trăm câu hỏi quay cuồng trong đầu. Tôi không quan tâm anh là ai, anh đã từng thế nào, chỉ cần anh đừng có ai khác, chỉ cần anh là anh của những tháng ngày cũ, chỉ cần anh nói ” anh vẫn thương em” là tôi biết mình sẽ bất chấp mọi thứ để ở lại bên cạnh anh.

Cho đến ngày hôm đó, tôi mới cảm nhận được nỗi đau sâu sắc nhất khi sự hiện hữu của anh đã thật sự không còn nữa. Dù chia tay nhưng trong thâm tâm,tôi vẫn tin rằng có ngày nào đó anh sẽ quay lại, sẽ ôm chặt tôi vào lòng ” anh không có ai hết, anh chỉ có mình em”.

Vậy mà, anh ra đi không một từ biệt, để lại tôi một mình trống rỗng với nỗi đau không biết tỏ cùng ai. Về sau, trong suốt thời gian dài, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh trong những giấc mơ. Trong giấc mơ tuyệt đẹp mà buồn bã ấy, anh hôn tôi dịu dàng và thì thầm ” anh đợi em, bao lâu anh cũng đợi…”.


Mùa hè năm ấy, tôi tròn 18 tuổi. 2 năm là một quãng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ xoa dịu đi nỗi đau, trái tim tôi đã vui trở lại, đã có niềm tin yêu trở lại vì sự xuất hiện của một người đàn ông khác. Mối tình này đến êm đềm, nhẹ nhàng, không có sự thổn thức run rẩy, không có sự nồng nàn say đắm nhưng lại được sự ủng hộ, vun vén hết lòng của hai bên gia đình. Anh tên Thịnh, là con của một người bạn cũ mẹ quen đã lâu, theo gia đình định cư ở nước ngoài từ bé và trong dịp trở về thăm gia đình, chúng tôi đã gặp nhau.

Tôi không biết đây có phải gọi là định mệnh đời mình đã được an bày như thế hay không khi trái tim tôi đã nguội lạnh suốt 2 năm, nay lại có thể tiếp nhận lấy tình cảm của anh. Nhiều khi tôi cũng ngồi tự hỏi, nếu anh không phải là người bạn thanh mai trúc mã của tôi từ nhỏ, tôi có dành tình cảm cho anh nhanh đến thế không? Đến giờ tôi cũng không có câu trả lời. Chỉ biết rằng ngày ấy khi lần đầu anh đến thăm nhà tôi sau hơn 10 năm xa cách, khi ngỡ ngàng nhận ra anh là cậu bạn thân mà tôi lẽo đẽo theo chân để được dẫn đi chơi suốt thời thơ ấu, tôi đã mừng rỡ trào nước mắt ôm chầm lấy anh. Chúng tôi quấn quít nhau như những người thân xa cách lâu ngày gặp lại, và rồi khi anh ngỏ lời sau nửa năm sau đó, tôi đã đồng ý trong niềm hạnh phúc ngọt ngào nhẹ nhàng.

Chúng tôi đính hôn vào mùa hè năm tôi 18 tuổi và tiệc cưới ấn định vào cuối năm đó. Tôi sẽ tiếp tục học lên đại học khi qua Mỹ cùng anh. Với ba mẹ tôi, đây là một kế hoạch hoàn hảo cho tương lai của tôi, có một người chồng có học vị, yêu thương mình, bước chân vào đại học sẽ càng vững vàng hơn khi có người chồng bên cạnh như anh. Và hơn cả thế nữa, tôi sẽ trở thành công dân Mỹ khi kết hôn với anh, sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bình yên nơi xứ thiên đường. Mẹ tôi vốn đã là người chu đáo, nhìn xa trông rộng, đã sắp xếp mọi thứ chu toàn như thế cho cuộc đời tôi.

Một tương lại rực rỡ như thế, tôi còn muốn gì hơn nữa!

Giây phút khi người chồng tương lai của tôi lồng vào tay tôi chiếc nhẫn đính hôn trong lời bài hát nhạc tình cất lên qua giọng hát ngọt ngào say đắm của ca sĩ Ngọc Lan. Lúc ấy, thoáng qua trong đầu tôi là hình ảnh của anh, đôi mắt buồn nhìn tôi đầy khắc khoải….

” Tình em đã hiến dâng trọn người rồi.
Đời em đó xin dành hết riêng mình anh.
Tình thơm ngát sẽ không bao giờ tàn.
Dù ngày qua cuộc đời có lắm phong ba.

Tình trao hết hiến dâng trọn cuộc đời
Một tình yêu nồng nàn mãi không hề phai.
Người yêu hỡi ôi đẹp sao tình đầu
Tình này mãi xin dâng cho người….”

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

8 thoughts on “Miền Sương Khói ( chương 7)

  1. Đợt đọc lần lượt các chương của Miền Sương Khói xong e nằm mơ luôn c, trong giấc mơ cũng nặng lòng những cảm xúc xen lẫn câu chuyện đời thật của mình & cả trong truyện c viết

    Liked by 1 person

Leave a reply to Pandora Door Cancel reply