Miền Sương Khói ( chương cuối)

Khi ba mẹ tôi hỏi tôi muốn đi đâu chơi lần cuối trước khi bận rộn chuẩn bị đám cưới cho cuối năm, tôi không ngần ngại nói ngay tôi muốn đi Đà Lạt. Lúc này, chồng sắp cưới của tôi vẫn ở bên Mỹ, do công việc bận rộn nên anh chỉ về trước đám cưới 2 tuần. Lần này cả gia đình chúng tôi đều đi chung với nhau để kỉ niệm dịp hiếm hoi có đầy đủ 4 người. Chúng tôi vẫn đi qua công ty du lịch như xưa giờ bao nhiêu năm vẫn đi.

Sau 2 năm quay trở lại Đà Lạt, lòng tôi đã bình yên rất nhiều dù vẫn nhớ về anh khi đi qua những nơi chốn cũ. Dù anh đã bỏ rơi tôi, tôi chứng kiến anh đi với người con gái khác…nhưng không hiểu vì sao tôi chưa một lần hận anh. Có thể là do tình yêu tôi dành cho anh quá lớn để tha thứ cho anh, hoặc có thể tận sâu thẳm trong trái tim tôi, tôi vẫn chọn tin tình yêu của anh ngày đó dành cho tôi là một thứ tình cảm khắc cốt ghi tâm. Mọi chuyện khác với tôi đã không còn là quan trọng nữa.

Tôi và gia đình vẫn chọn ở khách sạn Hotel Du Parc như thói quen. Tôi yêu những buổi sáng se lạnh ngồi uống cafe, nhâm nhi dĩa bánh Tây được đẩy qua đường từ căn hầm bếp của khách sạn. Tôi yêu không khí lãng đãng tình tứ của nơi này trong tiếng đàn piano hằng đêm, yêu tiếng chuông nhà thờ vọng lại mỗi ngày như yêu những gì đẹp nhất từ sâu trong miền kí ức.

Ngày đầu tiên cả gia đình chúng tôi còn đi dạo nhiều, ra ngoài ăn là chủ yếu. Đến ngày thứ 2, chúng tôi quyết định đặt bàn ăn bên nhà hàng để mỗi tối đi bộ qua ăn cho tiện, đồ ăn ở đây lại ngon, khung cảnh lại ấm cúng với ánh đèn vàng lãng mạn cùng với tiếng nhạc piano thánh thót. Đêm hôm ấy là dịp cuối năm, Đà Lạt rét lạnh, một cái lạnh rất ngọt cho bờ má thêm ửng hồng, cho cô gái xúng xính yêu kiều trong những chiếc áo dạ măng tô đầy nữ tính. Tôi của 18 ngọt ngào và căng tràn sức sống,ánh mắt rạng ngời niềm vui với viễn cảnh một đám cưới lộng lẫy sắp tới của mình, hạnh phúc cùng gia đình mình bước vào nhà hàng ăn. Và rồi bỗng dưng cả người tôi lạnh buốt đến tận tâm can khi tôi thấy bóng dáng quen thuộc trong những giấc mơ…

Là anh!

Anh tiến đến gần bên cạnh mỉm cười dịu dàng nhìn tôi, ánh mắt anh vẫn ấm áp như xưa :

– Chào em!

Tôi đứng ngơ ngẩn nhìn anh quay người sang chào ba mẹ tôi:

– Con chào hai bác. Bác gái còn nhớ con không? Con là H.Vi.

Tôi quay sang nhìn mẹ lạ lẫm:

– Mẹ, mẹ đã từng gặp anh Vi rồi sao?

Khuôn mặt mẹ tôi lúc này nhìn rất lạ, bà nhỏ giọng chỉ qua bàn chúng tôi đã đặt:

  • Mình vào bàn ngồi đã. Cháu ngồi chung luôn đi Vi.

Không khí trong bàn lúc này đặc quánh, tôi không dám đưa mắt nhìn anh, chỉ lặng lẽ cuối mặt xuống bàn. Mẹ tôi nhìn anh giọng nghiêm nghị:

– Sao cháu lại ở đây? Và sao cháu biết chúng tôi ở đây?

Anh ngồi đối diện với mẹ tôi nói với giọng lễ phép:

– Cháu xin lỗi đã tự ý lấy thông tin từ công ty, khi biết gia đình bác đến Đà Lạt lần này, cháu đã sắp xếp công việc lên đây để gặp gia đình. Cháu có chuyện muốn thưa cùng bác.

-Sao cháu không đến nhà tìm chúng tôi thay vì đi theo chúng tôi lên đây thế này?

Anh đưa mắt nhìn thoáng qua tôi rồi nói tiếp:

– Không dấu gì bác, cháu vừa đi du học ở Châu Âu 2 năm chuyên ngành quản lí khách sạn về, cháu cũng mới vừa về đến Vn vài tuần nay. Cháu cũng có ý định sắp xếp công việc qua nhà gặp hai bác nhưng khi biết hai bác lên Đà Lạt, cháu lập tức đi ngay.

Mẹ tôi đưa mắt nhìn tôi rồi thở dài:

-Cháu nói tiếp đi, tôi nghe.

Anh im lặng một hồi lâu, hai bàn tay cứ siết chặt vào nhau liên tục, tôi nghe giọng anh đầy bối rối và lo lắng:

– Hai năm trước, cháu đã hứa với bác rời xa em ấy để giữ bình yên cho em…

Tôi cứng đờ người nhìn mẹ, giọng lạc đi lắp bắp:

– Mẹ..mẹ.. anh Vi đang nói gì vậy ? Anh hứa với mẹ rời xa con là thế nào? Mẹ dấu con chuyện gì?

Giọng mẹ tôi nặng nề:

– Phải, mẹ đã tìm gặp cậu ấy, yêu cầu cậu ấy rời xa con. Con còn quá nhỏ để bước vào chuyện yêu đương như thế này. Hơn nữa, cậu ấy có một quá khứ không phù hợp cho con…

Tôi bật khóc, tim đau nhói từng cơn nức nở:

– Mẹ giết con chết đi còn hơn, sao mẹ có thể làm như vậy…

Mẹ phớt lờ tiếng khóc của tôi, quay sang anh nói tiếp:

– Cậu không phù hợp với con bé. Cậu quay lại tìm nó làm gì?

Mặc dù không nhìn anh nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt anh tha thiết trên mặt mình. Anh đưa tay lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ rồi đưa cho mẹ tôi:

– Con biết quá khứ của con làm cho bác
lo lắng và bác sẽ không bao giờ chấp nhận con. Đó là lí do con quyết định đi du học để lấy tấm bằng mang về đây chứng minh với bác, con tin rằng với những gì con có ở hiện tại, con đủ sức bảo bọc và chăm sóc cho em.

Tôi không biết chiếc thẻ mẹ tôi cầm trên tay là gì, nhưng mặt mẹ tôi trầm ngâm hẳn đi:

– Bây giờ con có là gì đi nữa thì cũng đã muộn rồi…Con bé…

Tôi hốt hoảng ngước đầu lên:

– Mẹ, mẹ đừng nói gì nữa – tôi đưa tay quẹt vội dòng nước mắt đang rơi – Mẹ để cho con nói chuyện với anh ấy được không?

Ba tôi nãy giờ chỉ ngồi nghe, đến bây giờ ông mới quay sang vỗ nhẹ lên tay bà:

-Thôi mình về. Để cho bọn nhỏ nói chuyện đi em. Con nó lớn rồi!

Sau khi gia đình tôi rời khỏi đó, anh quay sang đưa tay lau nước mắt cho tôi rồi hỏi nhỏ:

– Em muốn đi cùng anh không?

Một lần nữa, cũng như những lần trước đây, anh lại dịu dàng nắm tay dẫn tôi đi. Cảm xúc trong tôi lại sống dậy trọn vẹn những cung bậc rung động như thuở nào, như cái năm tôi 15 tuổi bước đi bên anh bồng bềnh trong hạnh phúc.Tôi quên mất tôi đã đính hôn, tôi quên luôn cái đám cưới hoành tráng đang đợi mình làm cô dâu trong vài tuần nữa…Ngập tràn trong tôi lúc nãy chỉ có mình anh!


Anh dẫn tôi đến một quán cafe nhỏ yên tĩnh nằm trên một con dốc. Vẫn y như thuở nào, anh gọi cho tôi ly sữa nóng, dịu dàng ôm tôi vào lòng:

– Em giận anh lắm phải không?

Tôi không biết phải nói thế nào, tâm tư tôi rối bời, nước mắt vẫn cứ tuôn không ngừng được. Tôi làm sao có thể nói với anh tôi sắp lấy chồng rồi, tôi không còn có thể đến với anh được nữa. Thấy tôi vẫn nức nở không ngừng, anh cuống quýt siết chặt tôi hơn, đưa tay lau đi những dòng nước mắt:

– Anh xin lỗi vì đã bắt em đợi lâu đến vậy, anh hứa lần này trở về có đánh chết anh, anh cũng không xa em nữa.

Tôi lắc đầu nghẹn giọng:

-Tại sao anh lại dấu em? Sao không kể cho em nghe?

– Anh đã hứa với mẹ em, hơn nữa lúc ấy mẹ em nói những câu mà anh chỉ muốn biến mất khỏi mặt đất để không phải nghe chúng…Dù anh thương em lắm nhưng anh có lòng tự trọng của mình. Mà tính em thì anh biết, em sẽ không bao giờ buông bỏ nếu anh rời xa em như thế.

– Đúng, em sẽ không bao giờ buông bỏ. Chúng ta sẽ không phải xa nhau 2 năm và vĩnh viễn xa nhau như thế này!

Anh nhìn sững tôi:

– Em nói gì vậy? Sao lại xa nhau vĩnh viễn? Mẹ em đã hứa nếu anh có sự nghiệp, đợi em vào đại học, mẹ em sẽ suy nghĩ lại.

Tôi vùi đầu vào hai bàn tay khép chặt, giọng nhoà đi:

-Đã muộn rồi anh!

Anh gỡ tay tôi ra, dùng cả hai bàn tay nâng mặt tôi lên đối diện với anh:

– Có chuyện gì, nói anh nghe đi. Hay em vẫn nghi ngờ anh có người khác hết thương em?

Giọng tôi run run:

– Em…em sắp lấy chồng rồi!

Một sự im lặng đến nghẹt thở và đôi cánh tay buông thõng cùng khuôn mặt đau đớn của anh làm tim tôi vỡ vụn. Anh chợt bật cười chua xót:

– Anh hiểu rồi. Vì em muốn đi Mỹ phải không?

Tôi kêu lên ngỡ ngàng:

– Anh nói gì vậy?

Anh gằn giọng, chậm rãi nhắc lại:

– Vì anh ấy là Việt kiều đúng không? Là vì mẹ em nghĩ người hướng dẫn viên du lịch như anh sao có thể mang em ra nước ngoài sinh sống, sao có thể cho em cuộc sống sung túc đúng không?

Tim tôi lúc này như ngàn vết dao đâm vào, cố gắng lắm tôi mới không hét lên:

– Không, là tại anh bỏ rơi em! Anh biết em đã như thế nào trong suốt hai năm anh biến mất không tin tức không? Anh biết em từ đầu cho đến bây giờ cũng không màng tới anh như thế nào phải không…

Tôi vừa nói vừa như bị kích động:

-…Bao nhiêu lần anh hứa với em sẽ không bỏ rơi em. Rồi những lúc em đau đớn, em khóc một mình vì nhớ anh…lúc đó anh ở đâu? Hay anh hèn nhát trốn chạy bằng cách anh đi với người con gái khác…

Bao nhiêu oan ức, bao nỗi tủi thân, tôi dồn hết vào từng câu nói rồi ôm mặt khóc vùi. Một sự lặng im đáng sợ giữa hai chúng tôi, đều đau thương và vỡ vụn như nhau. Tôi đứng dậy, cương quyết dợm bước đi:

– Em về đây. Muộn lắm rồi, ba mẹ em đang đợi.

-Đừng đi, ở lại với anh đêm nay được không? – Anh ôm chặt tôi từ phía sau, giọng nghẹn ngào.

Tôi xoay người lại nhìn anh. Dưới ánh đèn vàng hắt từ ngoài vào cửa sổ, tôi thấy ánh nước lấp loáng. Anh khóc!

Trái tim tôi tan thành nước, hoà cùng với những giọt nước mắt trên mặt anh.

Đêm Đà Lạt buồn hiu hắt….


Anh đưa tôi về phòng khách sạn của anh cách đó không xa. Tôi không dám gọi cho ba mẹ mà chỉ gọi đến khách sạn tôi ở, đọc số phòng và nhờ lễ tân nhắn với ba mẹ là sáng mai tôi sẽ trở về. Tôi biết đó là việc tày trời nhất mà tôi đã làm, có thể khiến ông bà lo lắng suốt đêm không ngủ, nhưng trong thời điểm đó tôi đã không thể làm gì khác. Tôi biết lúc ấy nếu bị phạt xuống địa ngục, tôi nhất định cũng phải ở bên anh tối nay.

Tôi vào toilet, mở nước ra rửa mắt cho tỉnh táo rồi nhìn mình trong gương. Hai mắt sưng húp vì khóc cả đêm, khuôn mặt không còn sức sống. Anh đợi bên ngoài chắc thấy lâu nên gõ cửa:

– Em xong chưa? Đừng tắm lâu quá cảm lạnh.

Tôi mở cửa mà không dám nhìn anh. Dù gì đây cũng là lần đầu tiên tôi ở chung phòng với một người đàn ông. Tôi đang thẹn thùng không biết tiếp theo sẽ như thế nào thì anh ẵm tôi lên tiến đến giường ngủ. Tôi nhắm nghiền mắt:

– Thả em xuống…

Anh nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, đắp chăn quấn quanh người tôi rồi hôn nhẹ lên trán:

Anh chỉ nằm ôm em thôi em đừng sợ!

Anh đưa tay vặn nhỏ đèn xuống thấp, cả căn phòng lúc này chỉ còn ánh sáng thật nhạt, chỉ đủ để thấy nhau thật gần. Anh nằm nghiêng người, đưa tay vuốt nhè nhẹ lên mắt, lên má, lên môi tôi…Một lát sau không kềm lòng được, anh cuối xuống môi tôi dịu dàng. Nước mắt tôi lại cứ chực chờ ứa ra. Chúng tôi đã đợi nhau bao năm rồi….

Tôi suy nghĩ bất chợt thoáng qua trong tôi, tôi muốn anh là người đàn ông đầu tiên của tôi chứ không phải một ai khác. Tôi đẩy nhẹ người anh ra ngồi dậy, đưa tay run rẩy cởi từng chiếc nút áo, cả cơ thể bừng lên như thiêu đốt. Khi chỉ còn vài hạt nút nữa là giới hạn cuối cùng của chúng tôi được gỡ bỏ thì anh giữ tay tôi lại:

-Đừng em!

– Anh không muốn em ư – giọng tôi tràn ngập sự xấu hổ,

Anh bế tôi lên ngồi vào lòng anh, đôi tay quấn quanh dịu dàng:

– Em thật ngốc, anh muốn em hơn bất kì ai hết trên đời này. Nhưng…chúng ta không thể…

– Là em tự nguyện – tôi nhỏ giọng, vùi đầu vào ngực anh.

Anh thở dài chua xót:

– Anh không muốn em bị người ta coi thường em biết không…trừ khi em là vợ anh.

Câu nói của anh như quất vào tim tôi một vết roi đau buốt. Nhìn nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi, anh đưa tay lau đi vỗ về:

– Thôi em đừng khóc nữa. Anh ôm em ngủ nha…

Cả đêm ấy chúng tôi nằm lặng yên bên nhau. Cả tôi và anh đều hiểu đây là những giây phút cuối cùng có thể ở bên nhau để rồi chia xa mãi mãi. Tôi chỉ ước sao đêm ấy kéo tài vô tận, không bao giờ có điểm kết thúc….

Vài tuần sau, tôi lên xe hoa với người chồng hiền lành tốt tính của mình. Chồng tôi không có lỗi, tôi không có lỗi và anh cũng như thế. Chúng tôi như là một trò chơi trớ trêu của định mệnh, có duyên gặp nhau, yêu nhau để rồi xa nhau. Nhưng sâu thẳm trong tim của mình, tôi và anh đều biết mình đã dành trọn cho nhau tuổi thanh xuân đẹp đẽ của mình để rồi dù có chia xa, chúng tôi vẫn cầu chúc cho nhau được những gì tốt đẹp nhất.

Món quà anh gửi tặng cuối cùng cho tôi là tấm thiệp mừng cưới và một CD nhạc chép lại những bài hát mà chúng tôi đã từng ngồi nghe hàng giờ bên nhau. Đấy cũng là thứ tôi mang theo bên mình khi bay qua Mỹ cuối năm đó. Bài hát anh chọn đầu tiên như một lời tiễn đưa mối tình của chúng tôi:

Khi em νề chừng như sang đông
Trời tháng năm mà nghe lành lạnh
Khi em νề ngồi nghe biển hát
Ϲhiều qua nhanh như em xa anh

Mai em νề mình không đưa nhau
Lời cám ơn giữ lại cho người
Một nụ cười thôi cũng đủ
Mai em νề ta không đưa nhau

Làm người ở lại có bao giờ νui
Khi tình nhân không còn đứng chung đôi
Làm người ở lại bao giờ cũng buồn
Dhư nụ quỳnh hương chẳng còn ngát hương

Em đi rồi còn chi em ơi
Bao уêu thương cũng theo người rồi
Em xa rồi trời buồn không nắng
Mưa sẽ buồn ai νuốt tóc em
Em đi rồi tình ta tan mau
Và tháng năm ρhai tàn úa màu
Em xa rồi nụ cười đã tắt
Người ở lại có bao giờ νui….

16/2/2021

Published by Pandora Door

Tôi thích viết về tất cả mọi thứ qua lăng kính riêng của mình...

9 thoughts on “Miền Sương Khói ( chương cuối)

  1. Lần nào đọc những gì c viết thực sự hay ngọt ngào mà cũng buồn nao lòng. Rất giống film c ah, mối tình nào cũng đẹp và đã từng khoảng thời gian trọn vẹn tyeu. Anh thật yêu c chị ah. Em đọc lúc này mà vẫn tiếc nuối quá c ah
    From Alie Nguyen, hihi

    Like

  2. Cuộc tình này từ bắt đầu và tới khi kết thúc em thấy nó đẹp và chân thật quá,từ cái cảm xúc thiệt là giống như cái thời em học cấp 3 đọc sao mà cảm xúc năm xưa cứ quay về thổn thức.Em tiếc nuối cho chuyện tình yêu này quá,khúc cuối em cứ muốn cô ấy bỏ hết quay về với anh ấy.Giá như e đừng đọc,tiếc cái tình yêu này ghê gớm.Lần đầu tiên trong đời hơn 30 mấy năm em mới commen lên web vầy sau khi đọc truyện.

    Liked by 1 person

  3. Thực sự mình không muốn cái kết như thế này. Nhưng đôi khi thực tế còn phũ phàng hơn. Một kỷ niệm đẹp, đủ mọi cung bậc dành cho cả hai.

    Like

  4. Lần đầu tiên em đọc một chuyện tình mà em rớt nước mắt. Một câu chuyện đẹp quá chị Nguyệt ơi
    Em follow chị khi chị đám cưới với anh T do chị Cầm là wedding planner. Theo dõi chị cho tới tận bây giờ.
    Giờ em vui khi biết sau bao nỗi buồn chị lại có 1 cuộc sống hạnh phúc mới.

    Like

Leave a reply to Tuyết mai Cancel reply